Nhớ lại hôm đó bạn bè anh chị em đều khuyên mìnhnên bỏ thầu, sợ bọn họ trả thù...Mình nói mình ko sợ...cái nhà đó mình mua để nhà bank vẫn tiếp tục thuê, còn mình thì về lại bên kia, sợ g họ, và mình cũng nói lại với bọn đầu gấu như thế. sau đó có một thằng mặt mũi rất bặm trợn kéo mình ra hành lang chỉ xuống đường và các quán cf nói. "Chỉ sợ chị ko còn mạng mà về bên kia, HP này là của bọn em, sẽ ko ai bảo vệ chị"
XHD bao giờ cũng nguy hiểm, xhd mà làm kinh tế còn nguy hiểm hơn nữa. Cả phòng đấu thầu bọn họ đã mua được hết. Tất cả chỉ còn đợi mình. Chốc chốc cái thằng đầu gấu chóp bu lại nghe phone và quay sang nhìn mình. Chắc nó đang nghe lệnh ai.
Tính tình mình từ nhỏ đến lớn tuy đôi lúc cách sống và sinh hoạt rất lè phè và hời hợt so với anh chị em trong gd. Xong ở mức độ lì, gan và liều thì tất cả các anh chị em ko ai đọ nổi. Mình đã được huấn luyện từ ba rồi, sự tàn khốc thế nào mình cũng chịu được hết.
Ba mình rất dữ đòn, mỗi một trận đòn ông hay tập trung đám con cái lại để đánh tập thể cho đỡ tốn sức, sau đó bắt tất cả quỳ gối xuống nền nhà. Mình thì hay được miễn đòn vì má xin cho với lý do gày gò ốm yếu nhất nhà. Một hai lần thì còn được, chứ nhiều lần tránh né thì bị các anh chị tị nạnh nên mình luôn tình nguyện cùng chịu phạt với mọi người.
Trong khi bị quỳ gối, ai ko chịu nổi thì cất tiếng xin ba tha. ai càng kêu thảm thiết thì ba mới sướng ba thả. Sau đó Các anh chị diu nhau đứng lên sau khi đã khóc lóc van xin ba hết lời, còn mình thì chẳng bao giờ mở miệng van xin ba dù có bị quỳ gối cho đến khi gã gục ngay tại chỗ.
Ba dữ đòn nổi tiếng với đám con cái, nhưng ông sợ má vô cùng nên trước mặt má ba còn e dè đối với mình, nhưng khi ko có má ở bên cạnh, ông đánh bù lại mình để cho công bằng với anh chị em. Má mình hay gọi đó là những trận đòn thù.
Hồi đó Nhà mình có một căn biệt thự đẹp nổi tiếng ở HP, nơi đó là nơi để dành nghỉ ngơi, đi lại của gd bạn bè, và cũng là căn cứ bí mật để cơ quan tình báo mượn mỗi khi họ có tù nhân gửi ở đó.
Nơi đó mình nuôi một đàn mèo, thỏ và một con chó khôn ngoan kinh khủng.
Thỉnh thoảng có đêm ba quay về biệt thự nghỉ ngơi sau khi đóng cửa hàng ở trên phố, Những đêm đó ba luôn huấn luyện con chó mà mình yêu thương hết mực để xả hơi rượu.
Có một lần, mình ko chịu nổi cách ba hành hạ con chó. Trời lạnh căm căm, ông cứ vất dép,bóng hay chai lọ xuống ao và bắt con chó nhảy xuống bơi nhặt lên.
Mình lên tiếng thì ông nói, nếu con thương nó thì làm thay cho nó...
Mình trả lời ba "có nhưng hôm nhà ko còn đồ ăn thừa cho chó mèo, con luôn nhịn phần ăn của con để dành cho chúng nó khỏi đói, con đã thử qua cái cảnh đó rồi, còn bây giờ ba muốn thì con làm thay cho chó của con. Để con thử.
Nói là làm, dưới cái rét buốt của gió mùa đông bắc, ông vất xuống ao bắt đầu là quả bóng, bóng nổi thì mình nhảy xuống vớt được ngay.
Lần thứ hai ông vất bình rượu thì nó nổi, mình cũng nhảy xuống ao với được ngay. Lần thứ ba ông vất đôi dép xuống ao, mình chỉ với được một cái. Rồi lặn, bơi khắp ao cũng ko sao tìm được chiếc kia.
Đêm khuya, Trời lạnh rét buốt da thấu thịt, mình mệt quá vịn vào cạnh cây ở mép ao để thở lấy sức thì ông vụt roi vào tay, các anh chị khi đó thức dậy hết, tất cả ra đứng ở bờ ao vừa khóc vừa van xin ba xong ba vẫn ko chịu tha.
Anh trai ở trên bờ giằng lại cái roi trên tay ba thì ba cũng đạp anh xuống ao luôn.
Mình cứ tưởng đêm đó, ba say rượu ba mới hành hạ mình thế, nhưng những đêm sau ông về, ông lại gọi con chó và mình ra và nói. "coi con có bảo vệ được nó mãi ko hay chỉ được cái mồm."
Khi ông nói câu đó, ông cũng chỉ mong mình sẽ chịu thua và xin lỗi ông , rồi để mặc kệ ông muốn làm gì với con chó thì làm.
Mình và các anh chị em cũng bàn tính như vậy, kệ ba từ nay muốn làm gì thì làm, khi ba mệt thì ba sẽ đi ngủ thôi...
Nhưng khi nghe ba thách đố mình như vậy, mình biết mình sẽ ko chịu nổi được cái cười nhết mép coi thường của ba. mình liền lặng lẽ ra bờ ao đứng đó, đợi ông ném từng đồ vật xuống ao để nhảy xuống bơi nhặt lên như đêm trước. Có những khi mệt và lạnh quá, kiệt sức chỉ muốn ngất xong vẫn cắn răng chịu đựng chứ cũng ko bao giờ chịu van xin ba.
Sau này gia đình một nửa qua bên này, má bán lại căn biệt thự hơn 1000m vuông đó cho chủ nhà mới, họ xin lại bức chân dung ảnh mình và con chó. Khi qua đến HK, chị gái ở nhà báo tin con chó cứ nhìn ảnh mình ko ăn ko uống rồi chết. Còn đàn mèo hơn chục con thì bỏ đi hết.
Còn ba thì sau này má bảo lãnh qua bên này, về già ba hiền như bụt. Ông có bao nhiêu con rơi, con nuôi, con đẻ và một đống các nhân tình nhưng chỉ có một mình mình con gái là tri kỉ của ba cho đến cuối cuộc đời của ba
Dó đó để thi gan ở cuộc đấu thầu mua nhà, sức lỳ lợm của mình có thể trụ được cho đến phút cuối cùng. mình nhất định ko chịu bỏ cuộc dưới bất cứ một hình thức đe doạ nào hay của một thế lực nào.
Xong ở đời chẳng bao giờ được như ý muốn của mình, dù mình có gan dạ, nghị lực. tiền bạc hay đầy ắp các loại chính nghĩa gì đi chăng nữa, cuối cùng mình phải bỏ. Mình bỏ cuộc đấu thầu ngôi nhà ở phố ga của nhà máy thảm len năm đó.
Mình bỏ cuộc chứ mình ko thua. (Tự an ủi thế)



Trích dẫn