Trang 1 / 3 123 LastLast
Bài 1 đến 10/26

Chủ đề: Những huyền thoại bóng đá 1 thời.

Hybrid View

  1. #1
    Lê_Minh_Hòa
    Guest

    Default Những huyền thoại bóng đá 1 thời.

    Với những ai đam mê bất cứ một lĩnh vực nào đều có một thần tượng, với tôi, là người hâm mộ bóng đá.. và thần tượng của tôi chính là Rinat Dasaev - Thủ môn của đội tuyển Liên Xô trước đây.

    Rinat Dasaev
    Sinh năm: 1957
    Cao: 1.87m
    nặng 78kg

    Tháng 3 năm 2004, một cựu thủ môn của đội Spartak Matxcơva lọt vào danh sách 125 cầu thủ bóng đá vĩ đại nhất lịch sử do vua bóng đá Pele bầu chọn. Trong nhiều năm liền cầu thủ này được báo chí Liên Xô và Nga bầu chọn là thủ môn xuất sắc nhất sau thời Lev Yashin. Đó không ai khác ngoài thủ môn huyền thoại Rinat Dasaev. Ông sinh ngày 13 tháng 6 năm 1957 tại thành phố Astrakhan. Ban đầu Dasaev chơi cho Câu lạc bộ Volgar của Astrakhan trong thời gian một năm rưỡi, sau đó ông đầu quân cho CLB Spartak Matxcơva.



    Với hai lần giành chức vô địch Liên Xô vào các năm 1979 và 1987, Rinat Dasaev đã chơi cả thảy 335 trận đấu trong màu áo của Câu lạc bộ Spartak Matxcơva. Ngoài ra Dasaev cũng đã chơi 50 trận tại các giải vô địch Châu Âu, 91 trận cho đội tuyển quốc gia Liên Xô, một trận cho đội tuyển của FIFA (năm 1987) và một trận cho đội tuyển thế giới (năm 1988). Trong số các danh hiệu mà Rinat Dasaev đã đạt được phải kể đến các danh hiệu cao quý như Cầu thủ xuất sắc nhất Liên Xô, Thủ môn xuất sắc nhất Liên Xô, Thủ môn xuất sắc nhất thế giới, Huy chương đồng Thế vận hội 80 và Huy chương bạc Euro 1988. Rinat xuất hiện ở Matxcơva vào mùa hè năm 1977. Tài năng bóng đá của ông được cầu thủ bóng đá nổi tiếng thời đó là Fedor Novinkov nhận ra và phát triển. Dasaev đã chơi bóng 18 năm tại Liên Xô, 9 lần được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất, 3 lần tham dự Giải bóng đá vô địch thế giới và một lần dự Euro. Chỉ sau một thời gian về đầu quân cho Câu lạc bộ Spartak Matxcơva, Rinat Dasaev đã trở thành một trong những thủ môn xuất sắc nhất trong suốt những năm 80.



    Rinat Dasaev

    Đối với những người Việt Nam sinh trưởng trong những thập niên 70- 80 của thế kỷ trước, bóng đá Liên Xô như 1 cái gì đó thật thân thương mà họ đã lớn lên cùng. Những cái tên như Dynamo Kiev, Spartak Moskva, CSKA, Torpedo, đã ngấm vào tận tâm hồn tự lúc nào đó mà chẳng hay. Càng khó mà quên được những người hùng 1 thuở của Liên Xô cũ như Zavarov, Belanov, Vassily Rats, và đặc biệt là thủ môn Rinat Dasaev. Lối bắt bóng bay bướm tuyệt vời cùng phong cách phong nhã điển trai của anh đã chinh phục biết bao những trái tim hâm mộ. Tôi đã từng được biết có cô gái Việt Nam đã từng gửi thư qua tận Nga để tỏ tình cùng anh, và 1 cô gái khác thì khóc nức nở khi hay tin anh đã lập gia đình cùng 1 phụ nữ người Đức.

    Rinat Dasaev sinh ra trong 1 gia đình Hồi giáo Tarta tại Astrakhan, Liên Xô vào ngày 13 tháng 6 năm 1957. Cha mẹ mất sớm, Dasaev được người anh trai nuôi dưỡng và khuyến khích theo nghiệp bóng đá. Năm lên 8, anh được nhận vào độ trẻ của CLB địa phương Volgar, tập luyện dướI sự dẫn dắt của HLV G. Blednykh. Năm 18 tuổI, anh được thăng lên đội hình chính. Vốn là người sùng đạo, trong mỗi trận thi đấu, bất cứ ở đâu, anh đều mang theo mình 1 cuốn kinh Koran; thói quen ấy được duy trì cho đến khi anh từ giã sân cỏ.

    Từ năm 1978, Rinat Dasaev chuyển sang trấn giữ khung thành cho Spartak Moskva, 1 trong những đội bóng lớn nhất Liên Xô. Từ đó, tên tuổi của Dasaev gắn liền cùng đội bóng thủ đô. Tại đây, anh đã giành được 2 chức vô địch Liên Bang, 5 lần về nhì, và 2 lần hạng 3. Tạp chí Ogonvok 6 lần bầu Dasaev vào vị trí thủ môn số 1 Xô Viết vào các năm 1980,1982,1983,1985, 1987, và 1988. Nếu như kỳ phùng địch thủ Dinamo Moskva tự hào về “Con nhện đen” Lev Yasin, Spartak cũng hoàn toàn có quyền ngẩng cao đầu khi có trong tay người kế tục Yachine: Rinat Dasaev.

    Thành tích đầu tiên của Dasaev vớI tuyển quốc gia Liên Xô là chiếc huy chương đồng Olympic 1980.Tuy nhiên ,tên tuổi anh bắt đầu vang danh thế giới chỉ từ sau World Cup 1982 , sau những màn trình diễn huy hoàng trên sân cỏ Tây Ban Nha.Dù Liên Xô bị loại từ vòng đấu bảng thứ 2, nhưng không ai có thể phủ nhận tài năng của Rinat. Pha bóng mà Dasaev bay người cản phá cú đánh đầu hiểm hóc của Joe Jordan(Scotland) được đánh giá là màn cứu bóng đẹp nhất trong lịch sử World Cup, đẹp tương đương vớI cú save của Gordon Banks trước Pele trong trận Anh-Brazil năm 1970. Cũng trong World cup 1982 Espana, Dasaev cùng Scratet (Braxin) Platini (Pháp) được bầu là 3 cầu thủ đẹp trai nhất giải.

    HLV của tuyển Liên Xô khi đó là Valery Lobanovsky. “Loba huyền thoại” vốn là HLV của Dinamo Kiev nên chẳng có gì lạ khi ông có phần thiên vị các cầu thủ đến từ xứ Ukraina. Tuy thế, vị trí của Dasaev luôn vững như bàn thạch. Có những lúc độI quân Xô Viết xuất trận vớI 10 vị trí chính thức đều của Kiev, duy có thủ môn thì luôn luôn phải là chàng Rinat hào hoa.

    Năm 1986, Liên Xô đem đến World Cup Mexico 1 lực lượng hùng hậu được mệnh danh “cơn lốc trắng”, mọi niềm hy vọng Xô Viết đổ dồn lên thủ môn Dasaev, tiền vệ Zavarov, các tiền đạo Belanov và Protassov(Chiếc giày bạc Âu châu 1985). Liên Xô có 1 khởI đầu như mơ khi thủ hòa tuyển Pháp của Michel Platini 1-1 và đè bẹp Hungary 6-0. Đáng tiếc là trong trận đấu vòng 1/16 gặp Bỉ, Liên Xô đã bị thua…trọng tài, ông này công nhận 2 bàn thắng trong tư thế hoàn toàn việt vị của “những con quỷ đỏ”, và Dasaev cùng đồng đội đành ngậm ngùi ra về vớI kết qủa thua tức tưởI 3-4.

    Đỉnh cao sự nghiệp của Dasaev là tạI EURO 1988 ở Đức. Có thể nói anh là ngườI đóng góp 50% cho chiếc huy chương bạc của Liên Xô tại giải này. Trong trận đấu “đinh” ở vòng bảng gặp Hà Lan, “Cơn lốc da cam” đã làm chủ thế trận từ đầu chí cuối, nhưng những Van Basten, Gullit, Wouters không sao đánh bạI nổi “đôi găng vàng Dasaev”, để rồi trong 1 đợt phản công hiếm hoi, Vassily Rats đã ghi bàn thắng duy nhất cho Liên Xô . Trận bán kết Italy-Liên Xô cũng diễn ra theo kịch bản tương tự, hàng công Ý bất lực trước Dasaev và Liên Xô thắng 2-0 nhờ 2 đợt phản công bất ngờ.

    Tuy nhiên ngườI ta không thể thắng nếu chỉ dựa vào mỗi thủ môn. Khi gặp lại Hà Lan trong trận chung kết, Dasaev không cứu nổi Liên Xô lần thứ 3. Gullit và Van Basten mỗI ngườI ghi 1 bàn để đem chiếc cúp Henri Delaunay về xứ sở tulip. Còn đối với đội bóng bạch dương thì hạng nhì cũng đã là thành công. Thành tích tuyệt vờI của Dasaev mang lại cho anh danh hiệu Thủ Môn Xuất Sắc Nhất Thế GiớI năm 1988.

    Ngoài lần được bầu Xuất Sắc Nhất Thế Giới kể trên, Dasaev còn 1 lần hạng nhì năm 1987, và 1 lần hạng 3 năm 1989. CÓ điều ta phảI lưu ý là Giải Đôi Găng Vàng chỉ bắt đầu được trao vào năm 1987, nếu không thì có lẽ không chỉ 1 lần Dasaev bước lên bục vinh quang. Trong các năm 1982, 1983, 1985, 1988, Dasaev là thủ môn đứng hạng cao nhất trong danh sách các cầu thủ xuất sắc nhất châu âu của tạp chí France Football, cũng tức là đoạt giải thủ môn giỏi nhất châu Âu 1 cách không chính thức.

    Sau EURO 1988, Dasaev nhận được lờI mờI của các CLB hàng đầu châu Âu như AC Milan, Real Madrid, nhưng cơ chế Liên Xô lúc đó đã ràng buộc không cho anh ra đi. Do tranh đấu đòi quyền ra nước ngoài mà phong độ của Dasaev sút giảm rõ rệt.Tại World Cup 1990, sau trận ra quân đầu tiên không thành công(lần thứ 97 và cũng là lần cuối cùng khoác áo độI tuyển quốc gia), anh buộc phảI ngồi ghế dự bị trong 2 trận kế để chứng kiến Liên Xô bị loạI ngay vòng 1. Chính sự sa sút phong độ ấy góp phần làm cho Dasaev được ra nước ngoài; sau World Cup , anh chuyển sang Tây Ban Nha giữ thành cho Sevilla. Tại đây, anh trở thành đồng đội của Diego Maradona.

    Thoạt đầu, Dasaev rất khó khăn tại Sevilla. Anh gặp phải bao nhiêu vấn đề về ngôn ngữ, về thức ăn, một kiểu chơi bóng khác, kiểu tập luyện khác, hơn nữa là một cách sống khác, một xã hội khác... Nhưng dù sao thì anh cũng trụ lại được ở Sevilla, được các cổ động viên rất yêu quý. Sau ba năm anh chơi ở đây, Sevilla từ một CLB trung bình yếu đã vươn lên đứng trong tốp 5, 6 đội dẫn đầu, được tham dự Cup UEFA. Sau khi giã từ sân cỏ năm 1993, anh còn 6 năm tiếp tục làm HLV thủ môn tại CLB này. Anh đã lấy vợ, có con, có công việc kinh doanh ở Tây Ban Nha. (Với cô vợ đầu người Đức, Dasaev có 2 con gái, còn với vợ sau người Tây Ban Nha, anh có 1 gái 1 trai).

    Sống ở Tây Ban Nha 1 thời gian, Dasaev cảm thấy "thiếu quê hương" nên cúôi cùng lại trở về làm công tác huấn luyện cầu thủ trẻ tại Nga.GIờ đây, ngoài những lúc làm việc, Dasaev giành nhiều thời gian cho vợ con,chơi tennis, hoặc đi dạo nơi thảo nguyên.
    Đối với những CĐV của Liên Xô cũ Dasaev sẽ luôn là 1 tượng đài trong làng túc cầu giáo. Dasaev đôi găng vàng hay chính là truyền nhân của con nhện đen lừng danh 1 thời Lev Yasin. Sẽ là 1 thiếu sót khi tên của Dasaev không được khắc vào bảng vàng của bóng đá Liên Xô cũ cùng với những Yasin, Zavarov, Belanov...

    http://i694.photobucket.com/albums/v...inh/Dasaev.jpg

  2. #2
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    6.058
    Thanks
    3.717
    Thanked 3.039 Times in 1.244 Posts

    Default Ðề: Những huyền thoại bóng đá 1 thời.

    Topic này hay quá! Tiếp tục cập nhật nhé! Thanks LMH!

  3. #3
    Member PhotobucketPhotobucket Eric Cantona's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    191
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Franco Baresi - Mãi thuộc về Milan


    Franco Baresi - Đứa con trung thành của AC Milan
    Tiểu sử:
    Họ tên: Franceschino Baresi

    Ngày sinh: 8-5-1960

    Quốc tịch: Italia

    CLB từng thi đấu: AC Milan Primavera (1974-1977)

    AC Milan (1977-1997)


    Thành tích:

    + VĐ Serie A: 1979, 1988, 1992, 1993, 1994, 1996

    + VĐ Serie B: 1981, 1983

    + VĐ Siêu Cup Italia: 1988, 1992, 1993, 1994

    + VĐ Cup C1: 1989, 1990

    + VĐ Champions League: 1994

    + VĐ Siêu Cup châu Âu: 1989, 1990, 1994

    + VĐ Cup Liên lục địa: 1989, 1990

    + VĐTG 1982, Á quân TG 1994, Huy chương đồng TG 1990

    Danh hiệu cá nhân:
    + Quả Bóng Bạc châu Âu 1989

    + Cầu thủ vĩ đại nhất thế kỉ 20 của Italia
    81 lần khoác áo ĐTQG, ghi 1 bàn

    Đội trưởng của AC Milan 1980-1997

    Đội trưởng của ĐTQG Italia 1988-1994

    Một ngày tháng 10-1997, trên SVĐ San Siro, Baresi giơ cao tay vẫy chào những CĐV, những giọt nước mắt xúc động chảy dài trên má người đội trưởng vĩ đại nhất trong lịch sử CLB AC Milan. Anh đã chính thức giã từ sân cỏ vào giây phút ấy.
    Hai mươi ba năm trước đó, năm 1974, sau cái chết của người mẹ thân yêu, hai cậu bé Giuseppe và Franceschino Baresi tới trung tâm huấn luyện của ... Inter để xin gia nhập đội trẻ. Cậu anh được chọn. Còn cậu em bị loại vì ... quá bé nhỏ. Nhưng rồi, đội bóng cùng thành phố với Inter, AC Milan đã dang rộng vòng tay với cậu. Và kể từ lúc ấy, trái tim của Franco – Franceschino nhỏ bé – mãi mãi thuộc về Rossoneri

    Năm 1977, người cha của Baresi cũng qua đời. Anh được CLB quan tâm chia sẻ nỗi đau. Milan đã trở thành mái nhà thứ hai của anh. CLB ưu tiên đưa Baresi lên đội 1 trước thời hạn, đồng thời, kí một hợp đồng chuyên nghiệp với anh.

    Ngày 23-4-1978, một ngày lịch sử, Baresi lần đầu tiên bước ra sân trong 1 trận đấu tại Serie A. Một năm sau, tháng 5-1979, anh có được danh hiệu đầu tiên, Scudetto, danh hiệu mang lại ngôi sao vàng trên ngực áo Milan. Baresi trở thành một trung vệ đầy triển vọng và được nhiều CLB lớn mời chào.

    Nhưng đó chỉ là ảo ảnh, chỉ là lửa rơm! Milan bị dính líu vào vụ scandal bóng đá Totonero và bị đày xuống hạng B. Các ngôi sao, người bị treo giò, người thì ra đi. Trong một buổi chiều ảm đạm ở Milanello, Baresi đứng đó, nhìn theo bóng những cầu thủ rũ áo rời khỏi CLB, miệng mím lại, đôi tay nắm chặt như muốn nói: “Tôi sẽ ở lại bởi nơi đây là gia đình của tôi!”. Ngay từ giây phút ấy, anh đã trở thành huyền thoại của Milan.

    Tháng 8-1980, Baresi, khi ấy mới tròn 20 tuổi, đã được bầu làm đội trưởng của CLB, trở thành đội trưởng trẻ nhất và lâu nhất trong lịch sử Milan. Anh chỉ huy các đồng đội vượt qua muôn vàn khó khăn trong giai đoạn 1980-1986, thời kì mà Milan 2 lần xuống hạng và một lần suýt phá sản, bỏ ngoài tai mọi lời vuốt ve từ những đội bóng giàu có.

    Tháng 7-1986, Berlusconi đến, vung tiền mua hàng tá siêu sao. Nhưng không có một ai sánh được với Baresi! Anh vẫn thế, vẫn điềm đạm dẫn các cầu thủ của Milan ra sân, và gặt hái vô số danh hiệu

    Khi được hỏi về khả năng rời khỏi CLB, Baresi đã thổ lộ: “Chưa có một lúc nào, dù chỉ trong ý nghĩ thoáng qua, tôi muốn rời khỏi Milan”. Anh đã làm như thế, đã chứng minh trong suốt 19 năm của sự nghiệp cầu thủ, chỉ mặc 2 màu áo – AC Milan và Azurri.

    Chiếc áo số 6 của anh đã mãi mãi nằm trong phòng truyền thống của Milan bởi không có một ai, ngoài anh, xứng đáng với nó. Và một ngày nào đó, khi chân mỏi, gối chùn, khi không còn đủ sức cống hiến cho CLB nữa, Baresi sẽ nở một nụ cười mãn nguyện và tự hào nói với cả thế giới: “Với tôi, cuộc sống là Milan!”.




    I Love You More Today Than Yesterday But Not By Tomorrow

  4. #4
    Member PhotobucketPhotobucket Eric Cantona's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    191
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default [7] Eric Cantona - The King of Old Trafford

    Lý lịch trích ngang

    Tên đầy đủ: Eric Cantona

    Ngày sinh: 24/05/1966; Nơi sinh: Paris, Pháp.
    Các CLB đã thi đấu: Auxerre, Martigues, Marseille, Bordeaux, Montpellier, Nimes, Sheffield Wednesday, Leeds, Man United.
    Số lần khoác áo ĐT Pháp: 43, ghi được 20 bàn thắng.
    Các danh hiệu đạt được: Cúp Pháp năm 90 (Montpellier), VĐ giải hạng Nhất Pháp năm 91 (Marseille), Vô địch giải Ngoại hạng Anh năm 92 (Leeds) và các năm 93, 94, 96, 97 (MU), cúp FA 94, 96 (MU).
    Danh hiệu cá nhân: Cầu thủ xuất sắc nhất giải Ngoại hạng Anh năm 94; Cầu thủ xuất sắc nhất nước Anh năm 96.

    Biệt hiệu:
    - The King (Vua sân Old Trafford)

    Chiều cao: 188 cm
    Cân nặng: 88 kg

    Số lần khoác áo CLB: 181 & ghi : 80 bàn
    Số lần khoác áo đội tuyển Pháp: 45 & ghi 19 bàn
    Website: www.ericcantona.com
    Nghề nghiệp hiện nay
    - Đóng phim: Đã tham gia 5 bộ phim: "Question d'honneur", "Elizabeth I" (thủ vai đại sứ Pháp dưới thời Elizabeth đệ nhất), "Mookie" (võ sĩ quyền anh), "Les enfants du marais", "Les Collègues",...Đoạt giải "diễn viên triển vọng" của Pháp năm 2003...
    - Vẽ tranh
    - Dạy bóng đá cho trẻ em đường phố
    - Trình diễn thời trang
    - Tham gia quảng cáo
    - Phát triển bóng đá bãi biển tại Pháp
    Vị trí thi đấu trên sân: Tiền đạo
    Thời điểm nghỉ thi đấu:
    -Chủ nhật, 18/05/1997: Tuyên bố từ giã sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp ở độ tuổi 31
    -Số áo huyền thoại : 7 (cả đội tuyển Pháp và đội Manchester United)
    - Trận đấu chia tay của Cantona với CLB Manchester United được tổ chức vào 18/08/1998 trong trận đấu tưởng niệm sự kiện vụ tai nạn máy bay Munich 1958 với sự chứng kiến của 56.000 VĐV, giữa đội hình 1 của Manchester United và các cầu thủ nổi tiếng đã từng chơi cho Manchester United (Robson, Hughes...), các ngôi sao của đội tuyển Pháp (Papin, Blanc...). Hiệp 1, Eric chơi trong đội hình các ngôi sao. Hiệp 2, Eric chơi cho đội hình của Manchester United. Tỉ số trận đấu là 8-4 nghiêng về đội Manchester United.

    Các CLB đã từng khoác áo
    Manchester United : 1996/97
    Manchester United : 1995/96
    Manchester United : 1994/95
    Manchester United : 1993/94
    Manchester United : 1992/93
    Leeds United : 1992/93
    Leeds United : 1991/92
    Nîmes : 1991/92
    Marseille : 1990/91
    Montpellier mượn Marseille : 1989/90
    Bordeaux mượn Marseille : 1988/89
    Marseille : 1988/89
    Auxerre : 1987/88
    Auxerre : 1986/87
    Martigues mượn Auxerre : 1985/86
    Auxerre : 1985/86
    Auxerre : 1984/85
    Auxerre : 1983/84
    -Trận đấu đầu tiên dưới màu áo của Man.Utd: Man.Utd - Benfica (01/12/1992), tại Lisbon trong trận đấu giao hữu chuẩn bị cho giải đấu Châu Âu
    -Trận đấu đầu tiên dưới màu áo Man.Utd tại giải ngoại hạng Anh: Machester United - Machester City (06/12/1992) với tư cách dự bị. Man.Utd thắng 2-1.
    Thành tích đạt được:
    Với ĐTQG Pháp:
    + 01 lần vô địch giải trẻ U21 Châu Âu: 1988
    Với CLB Montpellier :
    01 lần đoạt cúp quốc gia Pháp: 1990
    Với CLB Marseille:
    01 lần đoạt danh hiệu vô địch quốc gia Pháp: 1991
    Với CLB Leeds:
    01 lần vô địch giải ngoại hạng Anh: 1992
    01 lần giành siêu cúp Anh (Charity Shield) : 1992
    Với CLB Manchester United:
    . 04 lần vô địch giải ngoại hạng Anh: 1993, 1994, 1996, 1997
    . 02 lần đoạt cúp FA: 1994, 1996
    . 03 lần đoạt siêu cúp Anh: 1993, 1994, 1996
    Thành tích cá nhân:
    + Cầu thủ xuất sắc nhất CLB Manchester United trong thế kỉ 20
    + Cầu thủ xuất sắc nhất trong năm 1996 do Hiệp hội các nhà báo bầu chọn.
    + Cầu thủ xuất sắc nhất trong năm 1994 của Giải ngoại hạng Anh (PFA).
    +Cầu thủ nước ngoài xuất sắc nhất tại giải Ngoại hạng Anh trong thập kỉ 90-do Liên đoàn bóng đá Anh trao tặng nhân dịp kỉ niệm 10 ra đời giải ngoại hạng Anh.
    Eric được coi như một kẻ nổi loạn với vô số scandal, cụ thể là những hành động đánh lại cổ động viên, cãi nhau với nhà quản lý, trọng tài và đồng đội.
    Các vụ scandal:
    - 1987: Tại Auxere, nhận án kỉ luật nặng sau khi đấm trọng thương thủ môn của đội mình.
    - 1988:
    +Tại Marseille, bị đưa vào thay người trong 1 trận đấu giao hữu với CLB Torpedo Moscow, Eric đã cởi áo quăng xuống đất tỏ vẻ khinh bỉ và bị CLB kỉ luật không cho thi đấu trong 1 số trận.
    +Bị cấm thi đấu trong màu áo đội tuyển quốc gia Pháp sau khi ngang nhiên thoá mạ HLV trưởng đội tuyển Pháp Henri Michel trên tivi.
    - 1989: Tại Marseille, bị treo giò sau khi đá bóng vào đám đông cổ động viên và ném áo vào mặt trọng tài sau khi bị ban HLV thay ra.
    - 1990: Tại Montpellier, bị treo giò 10 ngày sau khi đập giầy vào mặt người đồng đội của mình Jean Claude Lemoult.
    - 1991: Tại Nimes, bị treo giò 3 trận sau khi ném bóng vào trọng tài. Trước Uỷ ban kỉ luật của Liên đoàn bóng đá Pháp, khi Ủy ban đã quyết định treo giò Eric trong vòng 1 tháng, Eric đã tiến đến trước mặt toàn bộ thành viên của Ủy ban và gọi họ là "Đồ ngu xuẩn". Ủy ban quyết định tăng án treo giò lên 2 tháng.
    - 1993:
    +Tại Manchester United, bị Liên đoàn bóng đá Anh phạt 1.000 bảng Anh sau khi có hành động đánh 1 cổ động viên ngay trong lần quay trở lại sân vận động Elland Road trong màu áo của Man.Utd
    +Bị đuổi ra trong trận Manchester United thất bại trước Galatasaray trong trận tranh cúp C1 tại Istanbul sau khi buộc tội trọng tài xử ép. Sau đó bị UEFA treo giò 4 trận trong khuôn khổ các giải Châu Âu.
    - 1995: Bị đuổi ra khỏi sân tại sân Crystal Palace (25/01/1995) sau khi đá song phi vào 1 cổ động viên tên là Matthew Simmons. Vì hành động này, Eric đã bị treo giò cho tới tận 30/09/1995 và bị phạt 10.000 bảng Anh theo án phạt của Liên đoàn bóng đá Anh. Bị toà tuyên án 2 tuần ngồi tù vì tội hành hung và phải thực hiện 120 giờ lao động công ích.
    - 1997: Từ giã sân cỏ những vẫn chơi bóng đá nhưng là bóng đá trong nhà và bóng đá bãi biển...



    Tuyệt đỉnh Kungfu...

    Rất nhiều người hâm mộ của Man United vẫn còn nhớ như in cái buổi tối 25/01 tại Selhurst Park của Crystal Palace cách đây tròn 10 năm. Cú kung-fu như trong phim hành động vào gã CĐV lếu láo Matthew Simmons của đội chủ nhà của “King Eric” khiến cả nước Anh và thế giới bàng hoàng…

    Cú ra đòn đó đã khiến Cantona lao đao: Thần tượng của sân Old Trafford đã bị phạt 20.000 bảng Anh cùng với án treo giò 9 tháng, thậm chí suýt chút nữa bị tống vào nhà đá. Tuy vậy, khi nhắc lại chuyện này, tiền vệ tài năng người Pháp vẫn khẳng định anh không hề ân hận, bởi đó là hành động phải làm của một người đã bị xúc phạm là “đồ con hoang”.

    Trước đó, Cantona cũng từng đấm tím mặt một đồng đội cũ hồi thi đấu cho Auxerre năm 87, cởi áo ném thẳng vào mặt trọng tài khi còn khoác áo Olympique Marseille. Thế nên, không ít kẻ đã mô tả anh như một gã côn đồ. Trái lại, đối với rất nhiều fan hâm mộ, những câu chuyện như thế lại được thêu dệt như những hành động của các hiệp sĩ ngày xưa: Không chịu được trước những điều chướng tai gai mắt.

    Bản thân Cantona đã từng tâm sự: “Là một người nóng nảy nên tôi rất thích một cuộc sống có chút gì đó gấp gáp và không quá bằng phẳng. Tuy nhiên, tôi cũng luôn đủ tỉnh táo để biết mình đang được đặt ở đâu và đang làm những gì...”.

    Dù đôi lúc có hơi ngang tàng và ngông nghênh, nhưng trong bất kỳ hoàn cảnh nào, con người của Cantona cũng toát nên một phong thái khiến người ta phải nể phục. Chính vì điều này mà HLV Alex Ferguson đã khăng khăng đòi Martin Edwards, cựu Chủ tịch của MU, đưa cựu tuyển thủ Pháp này về sân Old Trafford bằng mọi giá, bất chấp lúc bấy giờ tình hình tài chính của CLB cũng không được dư dật lắm.

    Dường như ngay lúc bấy giờ, ông Ferguson đã nhìn thấy phẩm chất của một người lãnh đạo ở Cantona. Trong vòng 4 năm thi đấu cho “Quỷ đỏ”, cầu thủ này đã trở thành một tượng đài vĩnh cửu tại Old Trafford bởi tầm ảnh hưởng và những đóng góp to lớn cho MU. Anh tạo lên một cơn sốt thần tượng tại thành phố công nghiệp nước Anh lúc bấy giờ mà người ta gọi là “hiệu ứng Cantona”.
    Ngay cả khi Cantona không còn gắn bó với sân cỏ, tên tuổi của Anh vẫn còn được nhắc đến với nguyên vẹn sự kính ngưỡng. Người hâm mộ vẫn dõi theo từng bước chân của “King Eric” với một sự quan tâm đặc biệt.
    Rất nhiều cô gái từng mê chàng cầu thủ Cantona như điếu đổ giờ đây lại lũ lượt kéo nhau đến rạp chiếu bóng để được chứng kiến “King Eric” trong từng vai diễn. Họ đã khóc nức nở vì xúc động trước sự hoá thân xuất thần của Cantona trong vai chàng thám tử đa tình ở bộ phim hài tâm lý xã hội “The Over Eater”, đã không thể không vỗ tay tán thưởng khi chứng kiến thần tượng của mình đóng cặp ăn ý cùng các diễn viên nổi tiếng của Anh như Jason Buckham và Jason Fleming trong bộ phim “Comfortably Numb”...

    Dù chuyển sang làm điện ảnh, nhưng Cantona vẫn không thể từ bỏ được niềm đam mê trái bóng tròn. Anh hiện đang làm HLV kiêm cầu thủ của ĐT bóng đá bãi biển Pháp. Người hâm mộ “King Eric” vẫn thường xuyên được xem anh thể hiện những pha đi bóng ngoạn mục, những đường chuyền “chết người” và những cú dứt điểm khiến thủ môn đối phương phải lạnh sống lưng. Hẳn những CĐV của Man United còn vui sướng hơn nếu biết rằng, Cantona đã từng tâm sự anh sẽ cân nhắc tới khả năng trở lại Old Trafford với cương vị HLV trưởng CLB trong một tương lai không xa.

    I Love You More Today Than Yesterday But Not By Tomorrow

  5. #5
    Gold Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket songdeyeu's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    502
    Thanks
    30
    Thanked 31 Times in 11 Posts

    Default Ðề: Những huyền thoại bóng đá 1 thời.

    Topic cực kỳ hay, anh em cố gắng post bài nhiều nhé.Cảm ơn.
    Nếu lúc nào kiếp người quá khổ
    Hãy yêu đời như đã tự yêu ta.

    -NX-

  6. #6
    Silver Member PhotobucketPhotobucketPhotobucket Mưa Trên Cuộc Tình's Avatar
    Ngày gia nhập
    Jul 2009
    Bài viết
    291
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Michel Platini: Quý Ông Bóng Đá.


    Michel Francois Platini (sinh ngày 21 tháng 6, 1955 tại Jœuf, Pháp) là một cựu cầu thủ bóng đá, cựu huấn luyện viên bóng đá và hiện là Chủ tịch Liên đoàn bóng đá châu Âu (UEFA). Platini là thành viên đội tuyển Pháp vô địch châu Âu năm 1984 và 3 lần được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu.

    Trong sự nghiệp thi đấu quốc tế của mình, Michel Platini chưa bao giờ cùng ĐT Pháp bước lên ngôi cao ở đấu trường World Cup. Mặc dù không có được danh hiệu quý giá nhất của cuộc đời cầu thủ, hay đúng hơn là danh hiệu này luôn lẩn tránh ông, nhưng không ai có thể phủ nhận được rằng Platini là một cầu thủ đặc biệt, một huyền thoại của bóng đá thế giới với kỹ thuật cá nhân điêu luyện, khả năng đọc trận đấu siêu việt và những kỹ năng tuyệt vời trước cầu môn đối phương.
    Chưa bao giờ phải nhận một thẻ đỏ trong suốt sự nghiệp bóng đá, Platini là mẫu cầu thủ hào hoa lịch lãm của thế hệ bóng đá cuối thế kỷ 20.

    Kỹ năng tuyệt chiêu là quả đá phạt không ai bắt chước được từ khoảng cách dưới 30 trước cầu môn đối phương.

    Platini là nhân tố chính tạo nên Bộ Tứ Huyền Ảo một thời của bóng đá Pháp.


    Sinh ngày 21 tháng 6 năm 1955 tại Pháp, Michel Francois Platini được thừa hưởng và đã phát triển gấp nhiều lần tài năng đá bóng của ông bố Aldo Platini. Dù cho không thể dìu dắt các đồng đội đến với chiếc cúp vô địch thế giới với tư cách thủ quân của đội bóng áo lam, nhưng Michel Platini luôn nhận được tình cảm yêu mến từ những người hâm mộ đội bóng "gà trống" bởi phong cách của một thủ lĩnh cả về khả năng lẫn tinh thần đối với các đồng đội. Chính những điều đó đã khắc sâu vào tâm khảm những người yêu bóng đá Pháp cái tên Michel Platini mãi mãi như một vị anh hùng.
    Platini bắt đầu chơi bóng ở cấp CLB là ở AS Nancy-Lorraine, sau đó là đến AS Saint-Etienne và cuối cùng là kết thúc sự nghiệp ở Juventus. Tất cả những CLB này đều là những niềm tự hào mà Platini luôn nhắc đến. Ông đã từng nói: "Tôi bắt đầu chơi bóng cho đội bóng lớn nhất vùng Lorraine, sau đó là đội bóng lớn nhất của Pháp, và kết thúc sự nghiệp ở đội bóng vĩ đại nhất thế giới."

    Một trong những số 10 vĩ đại nhất thế giới lần đầu tiên xuất hiện ở đấu trường World Cup là vào năm 1978, lúc đó ông mới chỉ là chàng thanh niên 23 tuổi và khoác trên mình chiếc áo số 15. Đây cũng là kỳ World Cup đánh dấu sự trở lại của ĐT Pháp, khi họ lần đầu tiên góp mặt ở ngày hội bóng đá hấp dẫn nhất hành tinh kể từ năm 1966. Tuy nhiên đây không phải là giải đấu thành công của Platini và các đồng đội, khi họ chỉ có một chiến thắng trước Hungary với tỷ số 3-1. Còn lại là thua 1-2 trước Italia. Dù sao trước khi bị loại khỏi World Cup, Platini cũng đã kịp có cho riêng mình một bàn thắng, bàn thắng đầu tiên ở đấu trường bóng đá lớn nhất thế giới, đó là pha gỡ hòa 1-1 trước khi thất thủ với tỷ số 1-2 trong trận đấu với Argentina.

    Tên tuổi của Platini thực sự được biết đến rộng rãi vào kỳ World Cup năm 1982 tại Tây Ban Nha. Khi đó, số 10 huyền thoại của bóng đá Pháp đã dẫn dắt đoàn quân áo Lam vào đến trận bán kết gặp Tây Đức. Trước khi bắt đầu diễn ra World Cup năm đó, Platini đã đồng ý ký một bản hợp đồng chuyển đến chơi cho CLB Juventus của Italia. Ông đã chơi cho đội bóng này đến năm 1987 và quyết định giải nghệ sau đó. Trở lại với Espana 82 trong trận đấu với Tây Đức. Có lẽ chưa bao giờ những người hâm mộ bóng đá Pháp lại phải rơi nhiều nước mắt như vậy, khi đội bóng con cưng của họ đã thủ hòa với ĐT hùng mạnh Tây Đức với tỷ số 3-3 trong hai hiệp chính (Platini là người gỡ hòa 1-1 bằng pha đá phạt đền thành công ở phút thứ 26), sau đó để thua tức tưởi với tỷ số 4-5 trong loạt luân lưu định mệnh. Tuy nhiên, dù bị loại nhưng ĐT Pháp đã để lại ấn tượng rất tốt trong lòng những người hâm mộ bóng đá trên khắp thế giới. Họ đã chơi đầy cố gắng và ra mắt một đội bóng vô cùng ấn tượng với những tài năng như Jean Tigana, Dominique Rocheteau và đặc biệt là Michel Platini - một trong những cầu thủ vĩ đại nhất của "thế giới túc cầu". Ở giải đấu năm đó, không ai có thể phủ nhận tài năng cũng như nhân cách tuyệt vời của Platini. Có lẽ hình ảnh sẽ còn đọng lại mãi trong lòng những ai chứng kiến trận đấu bán kết giữa Pháp và Tây Đức sẽ nhớ mãi, đó là lúc Platini nắm chặt tay người đồng đội Patrick Battiston để động viên khi cầu thủ này không thể tiếp tục thi đấu được do chấn thương, và phải rời sân bằng cáng. Ngoài tài năng kiệt xuất, tình cảm trong cách hành xử chính là một trong những phẩm chất đã làm nên tên tuổi của Platini.

    Danh hiệu quốc tế lớn nhất mà Platini có được trong sự nghiệp của mình đó là chiếc cúp vô địch châu Âu vào năm 1984 cùng những chú "gà trống Gô Loa". Được thi đấu trên sân nhà với sự cổ vũ nhiệt tình của các CĐV. Platini và các cầu thủ áo Lam đã đem về vinh quang cho nền bóng đá của đất nước hình lục lăng. Platini chính là ngôi sao sáng nhất kỳ Euro năm đó với 9 bàn thắng trong 5 trận đấu. Đặc biệt phải kể đến 2 cú "hat-trick hoàn hảo" vào lưới của Bỉ và Nam Tư. Vì sao lại gọi là "hat-trick" hoàn hảo? Đó là trong ba bàn thắng ở mỗi cú hat-trick của mình, Platini đã ghi một bàn bằng chân phải, một bàn bằng chân trái và bàn còn lại được ông dứt điểm chính xác bằng đầu. Rất thú vị!
    Thành công ở Euro 1984 là một trong những mốc đáng nhớ trong cuộc đời cầu thủ của Platini, đặc biệt là trong thời gian đó, khi cầu thủ này là thủ lĩnh của "Lão bà thành Turin" đạt được rất nhiều danh hiệu cao quý. Có thể kể đến hai chức vô địch Serie A, một cúp quốc gia Italia, một cúp UEFA (Platini là cầu thủ người Pháp đầu tiên được vinh dự nâng cao chiếc cúp này), một siêu cúp châu Âu, một cúp C1 châu Âu. Riêng Platini, ông là "vua phá lưới" giải bóng đá khắc nghiệt nhất hành tinh trong ba năm liên tiếp (83, 84, 85). Cũng trong ba năm đó, ông cũng lập kỷ lục là cầu thủ duy nhất cho đến thời điểm này có trong tay danh hiệu "quả bóng vàng châu Âu" trong ba năm liên tiếp.

    Platini đã từng nói: "Nếu như giải bóng đá thế giới được tổ chức thường niên, thì có lẽ trong khoảng từ 1984 đến 1986, ĐT Pháp phải lên ngôi vô địch từ 2 đến 3 lần." Có lẽ những phát biểu đó của cựu cầu thủ người Pháp cũng không phải là hồ đồ, khi mà ở thời điểm đó, ĐT Pháp là một đội bóng rất mạnh ở châu Âu cũng như thế giới với những cầu thủ rất xuất sắc trong đội hình như: Michel Platini, Alain Giresse, Jean Tigana, Luis Fernandez. Bốn cầu thủ này được mệnh danh là "bộ tứ kỳ diệu", khi họ thi đấu vô cùng ăn ý và tạo nên một sức manh khủng khiếp trước hàng thủ đối phương. Họ đã đánh bại ĐT Ý ở vòng 1/16 bằng hai bàn thắng của Platini, và Yannick Stopyra. Sau đó là hạ gục các cầu thủ Brazil trên chấm phạt 11m, trong một trận đấu mà Pelé đã từng gọi là "trận đấu của thế kỷ 20" (Platini là người gỡ hòa 1-1 cho ĐT Pháp trong hai hiệp chính). Tuy nhiên, có vẻ như định mệnh đã bắt Platini và các đồng đội chỉ có thể đi đến trận bán kết của các kỳ World Cup mà thôi, khi gặp lại đội bóng đã loại họ cũng ở bán kết năm ngoái, đó là ĐT Tây Đức. Lần này không có luân lưu, và ĐT Pháp dưới sự chỉ đạo của HLV Michel Henri cũng không có được bàn thắng danh dự trong trận đấu đó. Trong khi đó, đối thủ của họ lại có tới hai bàn thắng được chia đều cho mỗi hiệp. Brehme và Rudi Voeller là những người lập công cho Tây Đức.

    Platini cũng là cầu thủ ghi bàn thắng duy nhất trong trận chung kết cúp C1 mùa bóng 1984/85. Khi đó đối thủ của Juventus là Liverpool, hai đội đã thi đấu trong một cuộc chiến mà để lại một vết thương trong lịch sử cúp châu Âu, khi 39 CĐV của CLB Juventus đã thiệt mạng do sự cố sập SVĐ. Giờ đây người ta vẫn nhắc đến kỷ niệm buồn đó với cái tên "thảm họa Haysel". Platini đã từng nói: "Đêm hôm đó quả là một đêm buồn, chúng tôi không cảm thấy vui mừng với chiếc cúp vô địch, thậm chí ban tổ chức còn trao cúp cho chúng tôi ở trong phòng thay đồ của SVĐ."
    Sau khi quyết định chia tay sự nghiệp bóng đá lẫy lừng của mình vào năm 1987, Platini trở thành HLV trưởng của ĐT Pháp. Lúc đó ông đã tin tưởng trao cho Didier Deschamps chiếc băng đội trưởng và trọng dụng hai cầu thủ tài năng của bóng đá Pháp, đó là Eric Cantona và Jean-Pierre Papin. Chính thế hệ cầu thủ mà Platini tin tưởng đã cùng nhau làm nên thành công trong ĐTQG ở thời điểm đó. Họ lập kỷ lục bất bại trong khoảng thời gian từ tháng 4 năm 1988 đến tháng 2 năm 1992 và đương nhiên lọt vào vòng chung kết UEFA năm 1992. Tuy nhiên, Platini và các học trò đã không lặp lại được thành tích vinh quang cách đó 8 năm, khi thất bại ngay ở vòng một của giải đấu. Sau cú sốc đó, Platini chia tay chiếc ghế huấn luyện ở ĐTQG.

    Ai cũng có Kỷ niệm, và ai cũng có Nỗi đau ...

  7. #7
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    6.058
    Thanks
    3.717
    Thanked 3.039 Times in 1.244 Posts

    Default Ðề: Những huyền thoại bóng đá 1 thời.

    Platini - Một cầu thủ vĩ đại!

  8. #8
    Silver Member PhotobucketPhotobucketPhotobucket Mưa Trên Cuộc Tình's Avatar
    Ngày gia nhập
    Jul 2009
    Bài viết
    291
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Garrincha - Thiên tài bị lãng quên

    Hôm ấy là ngày 28/10/1933 tại Pau Grande, một thị trấn nhỏ cách thủ đô Rio de Janeiro của Brazil khoảng 45 dặm. Bà mụ hoàn toàn không thể biết rằng mình vừa mới đỡ cho ra đời một trong những cầu thủ vĩ đại nhất của bóng đá thế giới, người có tên là Manuel Francisco dos Santos. Thế nhưng thế giới sẽ chỉ biết đến cậu bé dị dạng này dưới cái tên Garrincha - Con chim nhỏ - một loài chim có bộ lông màu vàng sẫm điểm những sọc đen, riêng mào và đuôi có màu đỏ, hót cực hay. "Con chim nhỏ" Garrincha rồi đây cũng sẽ cất những tiếng hót tuyệt hay trên các sân cỏ thế giới.


    Khi đã 20 tuổi, Garrincha rời đội bóng tỉnh lẻ Teresopolis để tới thử việc ở Botafogo, một trong những câu lạc bộ lớn nhất của Brazil lúc bấy giờ. Huấn luyện viên của Botafogo chia đôi đội hình đá tập, cho chàng trai rụt rè chân thấp chân cao - khi ấy vẫn còn được mọi người gọi là Mane - chơi thử ở vị trí cánh phải rồi ra lệnh cho hậu vệ lừng danh bên cánh trái của đội tuyển Brazil lúc bấy giờ là Nilton Santos "bắt chết" đối thủ. Điều đó chẳng khác gì như một mệnh lệnh "khai tử" chàng trai rụt rè đến từ tỉnh lẻ. Không chỉ có Nilton Santos mà tất cả mọi người trên sân tập lúc ấy đều nghĩ rằng đây là buổi tập đầu tiên nhưng cũng là buổi cuối cùng của chàng trai này ở câu lạc bộ. Khi Mane có bóng, Santos bình thản tiến lại, tin chắc rằng mình sẽ đoạt được bóng một cách dễ dàng. Thế nhưng bằng một động tác bất ngờ đến khó tin, Mane đẩy bóng qua háng Santos và khi hậu vệ này quay lại để đuổi theo thì mất thăng bằng ngã chổng cả chân lên trời... Cầu thủ vĩ đại của Brazil đã ra mắt lần đầu một cách ấn tượng như thế và không phải ai khác mà chính Nilton Santos là người yêu cầu ban lãnh đạo câu lạc bộ Botafogo ký ngay hợp đồng với chàng trai kỳ dị này.

    Đó là ngày khởi đầu sự nghiệp của một số phận kỳ lạ trong làng bóng đá thế giới.

    Nilton Santos cũng như các hậu vệ khác của đội tuyển Brazil phải lấy làm may mắn bởi vì họ cùng ở chiến tuyến với Garrincha chứ không phải là đối thủ của anh. Không biết có phải do bị dị tật ở chân khiến cho Garrincha có được những động tác kỳ lạ hay không, nhưng quả thật tài nghệ lừa bóng của Garrincha là không tiền khoáng hậu, không ai có thể lặp lại hoặc bắt chước nổi. Khi di chuyển, do chân phải ngắn hơn chân trái - vào lúc Garrincha trưởng thành ngắn hơn đến 6 cm - nên Garrincha phải dùng một chân làm trụ để lê chân kia theo như người bị thọt. Nhưng nếu chỉ nhìn cái vẻ ngoài Garrincha như thế mà coi thường thì sẽ phải trả giá đắt. Đôi chân của Garrincha nhanh như ánh đèn flash và bằng lối đá được mô tả là "uyển chuyển như cánh bướm nhưng chích đau như nọc ong", Garrincha có khả năng biến mỗi trận đấu có mình tham gia thành một vở diễn đầy kịch tính, tràn đầy niềm vui. Nhưng riêng đối với những cầu thủ được giao nhiệm vụ kèm Garrincha thì đó quả là địa ngục. Rất nhiều đối thủ đã lâm vào tình trạng dở khóc dở cười khi bị Garrincha "xỏ lỗ kim" hoặc đi bóng qua người làm cho mất chân trụ ngã sóng xoài trước con mắt của hàng ngàn khán giả. Garrincha biết cách biến những khiếm khuyết mà số phận trớ trêu đã bắt anh phải chịu đựng thành những ưu thế đặc biệt, sử dụng chúng vào tài nghệ lừa bóng để trêu ngươi lại số phận!


    Jean Phillipe Retthacker, một chuyên gia về bóng đá đã mô tả nghệ thuật lừa bóng của Garrincha: "Garrincha có thói quen giữ bóng lại một chỗ, thân trên của anh đong đưa như thể đang thôi miên cầu thủ đối phương. Chân phải của Garrincha cũng luôn lúc lắc trên không để thu hút sự chú ý của đối thủ. Khi đối thủ lao vào cướp bóng thì phép lạ xảy ra. Nhờ cấu trúc rất đặc biệt của chân trái, Garrincha xoay người rất nhanh, sử dụng má ngoài chân phải chạm bóng, nhẹ nhàng gạt qua một bên rồi sau đó là một chuỗi các động tác kỹ thuật biến ảo khôn lường...".

    Garrincha có tài thoát ra khỏi số đông các cầu thủ đeo bám mình một cách dễ dàng, trong không gian rất hẹp, nói một cách ví von là "chỉ bằng một chiếc khăn mùi xoa". Rất nhiều cầu thủ đối phương đã phải ngậm đắng nuốt cay khi thấy trái bóng lướt qua ngay bên mình mà không làm gì được, vì dường như ở Garrincha có cái linh cảm đặc biệt bén nhạy để xác định đâu là chân trụ của đối phương.

    Tài nghệ lừa bóng tuyệt luân của Garrincha đã dẫn tới những câu chuyện huyền thoại nửa hư nửa thực, chẳng hạn như chuyện trong một trận đấu giữa đội của Garrincha với đội Costa Rica, Garrincha đã lừa bóng qua toàn bộ các cầu thủ đối phương, nhưng khi đối mặt với thủ môn, anh không sút mà dẫn bóng... quay ra, lại tiếp tục lừa bóng qua toàn bộ các cầu thủ đối phương một lần nữa rồi mới sút bóng vào lưới. Lý do là vì Garrincha muốn đưa bóng... qua háng thủ môn, mà anh chàng thủ môn này lại cương quyết khép chân lại...

    Hậu vệ Nilton Santos, người đã đề nghị câu lạc bộ Botafogo ký hợp đồng với Garrincha và sau này là một bạn đồng đội thân thiết với Garrincha đã nhận xét rằng "chỉ riêng một mình Garrincha đã là một trận đấu trong trận đấu. Anh ấy luôn làm cho người ta hứng khởi như khi được xem một vở diễn".

    Nhưng cũng chính phong cách chơi tài tử, ham rê dắt của Garrincha đã suýt chút nữa làm hại sự nghiệp của anh. Khi chuẩn bị nhân sự cho chiến dịch chinh phục World Cup năm 1958 tổ chức ở Thụy Điển, huấn luyện viên khi ấy của Brazil là Vicente Feola - biệt danh "Gã Mập" - đã định loại Garrincha ra khỏi đội hình. Chỉ nhờ có sự năn nỉ hết nước hết cái của các đồng đội trong đội tuyển mà ông Feola mới đồng ý cho Garrincha đi theo, ở vị trí dự bị, cùng với Pele, khi ấy mới hơn 17 tuổi.

    Trận đầu gặp Áo, huấn luyện viên Feola không dám mạo hiểm tung cầu thủ dự bị của mình vào trận. Nhưng rồi chấn thương của Joela cùng với sự sa sút phong độ của Didi đã buộc ông Feola không có lựa chọn nào khác là tung Garrincha vào trận đấu thứ hai, gặp Anh, hòa 0-0, rồi sau đó tung cả Garrincha và Pele vào trận Brazil gặp đội tuyển Liên Xô của Lev Yashin, lần đầu tham dự World Cup và vừa mới vô địch Olympic 2 năm trước đó. Khán giả Thụy Điển đã bàng hoàng chứng kiến sự ra đời của hai ngôi sao lớn, đặc biệt là cầu thủ chạy cánh phải nhỏ con có đôi chân kỳ dị. Hậu vệ cánh trái của đội tuyển Liên Xô là Kuznetsov (Garrincha không phân biệt được cầu thủ nào của Liên Xô mà gọi tất cả đều là Joao) đã khốn khổ vì đeo bám Garrincha không nổi. Người ta kể lại không biết bao nhiêu lần giai thoại về phong cách thi đấu lạ lùng của Garrincha trong trận đấu này. Sau khi lừa bóng qua và khiến một cầu thủ đối phương ngã bệt trên sân cỏ, Garrincha dừng bóng lại, một chân đặt trên trái bóng, lưng vẫn quay về phía cầu thủ bị ngã nhưng đưa tay ra đằng sau kéo đối thủ lên rồi mới tiếp tục rê bóng!

    Khi đã ngoài 40 tuổi, Garrincha vẫn chấp nhận chạy đuổi theo quả bóng trong câu lạc bộ mang tên Những nhà triệu phú, gồm những cầu thủ quá lứa lỡ thời đi thi đấu biểu diễn ở các tỉnh lẻ của Brazil. Thiên tài bóng đá Brazil giờ đây thi đấu không phải vì niềm đam mê trái bóng tròn mà đơn giản chỉ vì mưu sinh. Cho tới tận dịp Giáng sinh năm 1982, Garrincha vẫn còn xỏ giày ra sân...

    Ba tuần sau đó, người ta đưa Garrincha vào một bệnh viện từ thiện ở thủ đô Rio de Janeiro, trong tình trạng bị ngộ độc rượu. Mọi sự cấp cứu đều vô hiệu. Ngày 20/1/1983, cầu thủ chạy cánh phải vĩ đại nhất của Brazil, người có tên trong mọi danh sách cầu thủ xuất sắc nhất thế kỷ 20, qua đời ở tuổi 50. Trước khi chôn cất, người ta không tìm thấy trong túi áo của Garrincha một đồng nào, chỉ có duy nhất một chiếc vé xổ số. Một quái kiệt sân cỏ có số phận kỳ lạ đã đi vào cõi hư vô với giấc mơ trở thành triệu phú mãi mãi không thành.

    Trên bia mộ của Garrincha, Didi, một đồng đội lừng lẫy của Garrincha đã cho khắc dòng chữ: "Garrincha đối với bóng đá cũng như Picasso trong hội họa!". Một lời đánh giá chân thành, đúng đắn và cảm động đối với một thiên tài bị lãng quên...

    Last edited by Mưa Trên Cuộc Tình; 08-01-2010 at 12:30 PM.
    Ai cũng có Kỷ niệm, và ai cũng có Nỗi đau ...

  9. #9
    Member PhotobucketPhotobucket Eric Cantona's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    191
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Ðề: Những huyền thoại bóng đá 1 thời.

    đọc hết thấy ông này hay thật - đó giờ chưa bik về ng này - thanks a
    I Love You More Today Than Yesterday But Not By Tomorrow

  10. #10
    Lê_Minh_Hòa
    Guest

    Default Ðề: Những huyền thoại bóng đá 1 thời.

    Trích dẫn Trích dẫn của Eric Cantona Xem bài viết
    đọc hết thấy ông này hay thật - đó giờ chưa bik về ng này - thanks a
    Đó là cầu thủ thuộc thế hệ trước, thế hệ của anh và em không còn mấy ai biết đến. Anh mê bóng đá từ nhỏ và đã đọc qua 1 số bài viết về cố danh thủ này.

    Cám ơn MTCT đã post.

Trang 1 / 3 123 LastLast

Chủ đề tương tự

  1. Hoàng Cầm và huyền thoại "Lá Diêu Bông"
    By NHAT NGUYET in forum Thơ Sưu Tầm
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 08-05-2010, 01:07 PM
  2. Lệ đá - Nhạc: Trần Trịnh , Thơ: Hà Huyền Chi
    By Đôi Mắt Mùa Đông in forum Nhạc Việt Online
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 07-07-2009, 11:46 PM
  3. Moon Walk - Bước nhảy huyền thoại của Michael Jackson
    By Đôi Mắt Mùa Đông in forum Nhạc nước ngoài Online
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 07-07-2009, 12:02 PM
  4. Thơ Hà Huyền Chi
    By phale in forum Thơ Sưu Tầm
    Trả lời: 9
    Bài cuối: 27-06-2009, 12:03 PM

Posting Permissions

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời
  • Bạn không thể dùng tập tin đính kèm
  • Bạn không thể hiệu chỉnh bài
  •