Nỗi nhớ mùa đông
Em vẽ nắng pha màu cho áo mới
Nắng cùng em dạo phố mùa đông
Em nhắn gió bao điều chưa gởi
Thả gió tìm anh nhỏ nhẹ nỗi lòng
Giữa em anh là nỗi nhớ nghìn trùng
Mình chia nhau mỗi người một nửa
Chia thật đều chẳng có gì chọn lựa
Nắng giữ dùm em và mưa cất cho anh
Mưa nắng hỡi trốn tìm chi mà tội
Biển nhớ thuyền con sóng trở trăn
Vầng trăng kia mấy khuyết mấy rằm
Và nỗi nhớ cứ dài theo năm tháng
Em xuống phố vạt áo mùa lãng đãng
Gió phả vào hồn chút lạnh se se
Sao nhớ quá một trời đông dĩ vãng
Bài thánh ca buồn chừ hát ai nghe...
Tóc mai
Cũng đành...người dưng
Người dưng...thôi nhé cũng đành
Gập ghềnh chi chiếc cầu tình sang sông
Lục bình nở vội theo dòng
Sóng xô hoa tím hỏi lòng ai đau ?
Người dưng...nên bước qua cầu
Cầu bao nhiêu nhịp chớ sầu người nghe ?
Gió lùa kẽo kịt cành tre
Có con sáo nhỏ trưa hè buồn thiu
Bên sông sáo nhớ chiều chiều
Nhánh mù u đợi hắt hiu bướm vàng
Nhớ về quê mẹ chứa chan
Nhớ câu hát đối dịu dàng đêm nao
Em về thả giấc chiêm bao
Gởi dòng sông chút ngọt ngào trót vay...
Tóc mai
Có lẽ em...
Có lẽ xưa
em đã là...cô Tấm!
Sáng chui ra từ chiếc bị bà già
Dọn dẹp vườn anh vốn hoang vu lắm
Nay hoa lá rộn ràng. còn anh hóa thân si
Có lẽ xưa
em từng là...phù thủy!
Bùa phép lên môi, lên mắt ai ngờ
Mái tóc trầm. ếm bao thi vị
Lỡ một khi nhìn. hồn đọa chốn tương tư
Có lẽ xưa
em cô bé tiểu thư!
Điệu đàng làm sao vóc ngà da lụa
Hồn trắng trong, tóc nhánh đen mấy thuở
Đi dạo ai dè. lạc bước tình thơ
Cho nên nay
em mới là em đó!
Như trái mơ. treo lúc lỉu trên cành
Để cho anh. liêu xiêu đời cỏ
Yêu bé mất rồi...dễ ghét quá đi thôi...
Tóc mai
28/10/2008
Cũng đành...
Ừ thôi đành thế biết sao
Nhìn nhau cố giấu nghẹn ngào vào tim
Cầu yêu nhịp gãy sóng chìm
Hồn trôi phiêu lạc bóng chim, mây trời
Ừ thôi, nén lại trong lời
Những thương, những nhớ... những chơi vơi lòng
Con thuyền tách bến theo dòng
Sóng xô cũng chịu, bão giông cam đành
Trời đem gió nổi bến lành
Để đôi oanh-yến trở thành người dưng...
PL 16.6.09