Trang 1 / 2 12 LastLast
Bài 1 đến 10/786

Chủ đề: Buồn thì viết

Hybrid View

  1. #1
    Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket yeu100C's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    958
    Thanks
    647
    Thanked 1.543 Times in 308 Posts

    Default Re: Những khoảnh khắc

    Hi Bou
    Tớ không biết Bou chuyên về mảng sân khấu còn mẳng truyền hình thì sao. Gần đây tớ rất bức xúc về việc SCTV3 kênh truyền hình dành cho thiếu nhi toàn chiếu các loại phim quảng bá đồ chơi cho China, như là chiến cơ siêu hạng, zoo zoo hay là đua xe. Mục đích để bán đồ chơi China. Những đồ chơi này thực sự vô bổ và lấy đi bao nhiêu tiền của phụ huynh. Và mất thời gian của trẻ giữa chúng ngầm hình thành những cuộc đua theo nhà mạng với những món đồ chơi đơn giản với phi phí làm ra nó thì không bao nhiêu nhưng giá bán lên đến 1/2 triệu đồng.

    Vấn đề không phải là tiền mà là nhân cách của trẻ khi tiếp xúc với phong cách bạo lực nóng tính thách thức vì chương trình toàn là những cuộc thách đấu không hồi kết.
    Mình làm cha mẹ chẳng nhẽ cứ cấm đoán còn những trẻ khác thì sao.
    Mình làm người việt mình nghĩ bao nhiêu tiền của đổ xuống sông biển vô tích sự làm giàu cho China mà mỗi ngày được phát. Khổ nỗi trên đó ngoài ra còn có rất nhiều phim hay.
    Chính phủ bỏ tiền ra tôn tạo bao công trình văn hoá làm gì khi mà ngay trước mắt tất cả các anh hùng đều là tên của China nhồi vào đầu bọn trẻ. Đây có phải là khôn 1 xu ngu 1 vạn hay không?
    Nào hay số kiếp chuồn chuồn
    Khi vui chuồn đậu khi buồn chuồn bay

  2. Có 12 thành viên cám ơn bài của yeu100C:

    Độc hành (10-09-2012),Boulevard (10-09-2012),get_out_cs (10-09-2012),kehotro (10-09-2012),LaoÁi (11-09-2012),loyal (12-09-2012),MinhThy (10-09-2012),NHAT NGUYET (11-09-2012),Nhudadauyeu (10-09-2012),Phu sinh (14-09-2012),Thảo_ANA (11-09-2012),thuphong (10-09-2012)

  3. #2
    Yêu cái đẹp Ghét cái xấu! PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Boulevard's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2010
    Location
    Hà Nội
    Bài viết
    2.784
    Thanks
    5.804
    Thanked 12.553 Times in 2.471 Posts

    Default Re: Những khoảnh khắc

    Trích dẫn Trích dẫn của yeu100C Xem bài viết
    Hi Bou
    Tớ không biết Bou chuyên về mảng sân khấu còn mẳng truyền hình thì sao. Gần đây tớ rất bức xúc về việc SCTV3 kênh truyền hình dành cho thiếu nhi toàn chiếu các loại phim quảng bá đồ chơi cho China, như là chiến cơ siêu hạng, zoo zoo hay là đua xe. Mục đích để bán đồ chơi China. Những đồ chơi này thực sự vô bổ và lấy đi bao nhiêu tiền của phụ huynh. Và mất thời gian của trẻ giữa chúng ngầm hình thành những cuộc đua theo nhà mạng với những món đồ chơi đơn giản với phi phí làm ra nó thì không bao nhiêu nhưng giá bán lên đến 1/2 triệu đồng.

    Vấn đề không phải là tiền mà là nhân cách của trẻ khi tiếp xúc với phong cách bạo lực nóng tính thách thức vì chương trình toàn là những cuộc thách đấu không hồi kết.
    Mình làm cha mẹ chẳng nhẽ cứ cấm đoán còn những trẻ khác thì sao.
    Mình làm người việt mình nghĩ bao nhiêu tiền của đổ xuống sông biển vô tích sự làm giàu cho China mà mỗi ngày được phát. Khổ nỗi trên đó ngoài ra còn có rất nhiều phim hay.
    Chính phủ bỏ tiền ra tôn tạo bao công trình văn hoá làm gì khi mà ngay trước mắt tất cả các anh hùng đều là tên của China nhồi vào đầu bọn trẻ. Đây có phải là khôn 1 xu ngu 1 vạn hay không?
    Yêu ui, Bou chuyên theo dõi Sân khấu, Nhiếp ảnh, thời trang và các vấn đề về gia đình. Truyền hình Bou bận ít xem lắm, hầu như toàn đọc báo mạng cho nhanh thui. Vấn đề này Yeu viết dài hơn téo, Bou đưa vào mục bạn đọc của báo Bou. Vì ý kiến của Yeu xác đáng lắm!
    "Cuộc đời là một sân khấu lớn và mỗi người đều có một vai quan trọng" (Shakespeare)

  4. Có 10 thành viên cám ơn bài của Boulevard:

    Độc hành (10-09-2012),get_out_cs (10-09-2012),kehotro (11-09-2012),LaoÁi (11-09-2012),loyal (10-09-2012),MinhThy (10-09-2012),NHAT NGUYET (11-09-2012),Phu sinh (14-09-2012),thuphong (10-09-2012),yeu100C (10-09-2012)

  5. #3
    Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket yeu100C's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    958
    Thanks
    647
    Thanked 1.543 Times in 308 Posts

    Default Re: Những khoảnh khắc

    Trích dẫn Trích dẫn của Boulevard Xem bài viết
    Yêu ui, Bou chuyên theo dõi Sân khấu, Nhiếp ảnh, thời trang và các vấn đề về gia đình. Truyền hình Bou bận ít xem lắm, hầu như toàn đọc báo mạng cho nhanh thui. Vấn đề này Yeu viết dài hơn téo, Bou đưa vào mục bạn đọc của báo Bou. Vì ý kiến của Yeu xác đáng lắm!
    Để Y tập hợp ý kiến của thềm nhiều nguời rồi viết ra nhé!
    Nào hay số kiếp chuồn chuồn
    Khi vui chuồn đậu khi buồn chuồn bay

  6. Có 9 thành viên cám ơn bài của yeu100C:

    Độc hành (10-09-2012),Boulevard (10-09-2012),get_out_cs (10-09-2012),kehotro (11-09-2012),LaoÁi (11-09-2012),loyal (12-09-2012),MinhThy (10-09-2012),NHAT NGUYET (11-09-2012),thuphong (10-09-2012)

  7. #4
    Yêu cái đẹp Ghét cái xấu! PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Boulevard's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2010
    Location
    Hà Nội
    Bài viết
    2.784
    Thanks
    5.804
    Thanked 12.553 Times in 2.471 Posts

    Default Re: Những khoảnh khắc

    Trích dẫn Trích dẫn của yeu100C Xem bài viết
    Để Y tập hợp ý kiến của thềm nhiều nguời rồi viết ra nhé!
    Không khó khăn gì đâu yeu ơi, chỉ cần phát triển ra thui, nếu chg trình đó mà báo chí đã đưa thì yeu search google để lấy cho đủ ý là được.
    "Cuộc đời là một sân khấu lớn và mỗi người đều có một vai quan trọng" (Shakespeare)

  8. Có 7 thành viên cám ơn bài của Boulevard:

    Độc hành (10-09-2012),get_out_cs (10-09-2012),kehotro (11-09-2012),LaoÁi (11-09-2012),loyal (10-09-2012),MinhThy (10-09-2012),NHAT NGUYET (11-09-2012)

  9. #5
    Silver Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    1.870
    Thanks
    3.084
    Thanked 2.095 Times in 433 Posts

    Default Re: Những khoảnh khắc

    Trích dẫn Trích dẫn của yeu100C Xem bài viết
    Hi Bou
    Tớ không biết Bou chuyên về mảng sân khấu còn mẳng truyền hình thì sao. Gần đây tớ rất bức xúc về việc SCTV3 kênh truyền hình dành cho thiếu nhi toàn chiếu các loại phim quảng bá đồ chơi cho China, như là chiến cơ siêu hạng, zoo zoo hay là đua xe. Mục đích để bán đồ chơi China. Những đồ chơi này thực sự vô bổ và lấy đi bao nhiêu tiền của phụ huynh. Và mất thời gian của trẻ giữa chúng ngầm hình thành những cuộc đua theo nhà mạng với những món đồ chơi đơn giản với phi phí làm ra nó thì không bao nhiêu nhưng giá bán lên đến 1/2 triệu đồng.

    Vấn đề không phải là tiền mà là nhân cách của trẻ khi tiếp xúc với phong cách bạo lực nóng tính thách thức vì chương trình toàn là những cuộc thách đấu không hồi kết.
    Mình làm cha mẹ chẳng nhẽ cứ cấm đoán còn những trẻ khác thì sao.
    Mình làm người việt mình nghĩ bao nhiêu tiền của đổ xuống sông biển vô tích sự làm giàu cho China mà mỗi ngày được phát. Khổ nỗi trên đó ngoài ra còn có rất nhiều phim hay.
    Chính phủ bỏ tiền ra tôn tạo bao công trình văn hoá làm gì khi mà ngay trước mắt tất cả các anh hùng đều là tên của China nhồi vào đầu bọn trẻ. Đây có phải là khôn 1 xu ngu 1 vạn hay không?
    Rất ủng hộ Y100C viết bài về đồ chơi trẻ em. Đây cũng là vấn đề mà KHT bức xúc. Đồ chơi Made in China đã bị các nước Bắc Mỹ và nhiều nước Châu Âu tẩy chay từ rất lâu vì nó chứa các chất độc hại gây nguy hiểm cho trẻ em. Tại sao thị trường VN, lại chấp nhận chúng mà bất chấp mối nguy hại đến sức khỏe của trẻ em?

    Với lượng tiền tung ra quảng cáo quá lớn, các kênh truyền hình đã và đang quảng bá cho những sản phẩm vô nhân đạo này. Giá cả của chúng cũng rất đắt nhưng nhờ quảng cáo mà bọn trẻ cảm thấy thích thú với chúng. Thế là nhiều bậc phụ huynh phải móc túi ra chi một khoản tiền không nhỏ mà lại có hại cho chính con em của mình. Thật vô lý khi để tồn tại một nghịch lý như vậy!
    Last edited by kehotro; 10-09-2012 at 09:34 PM.
    Ta già chưa nhỉ em ơi?
    Để thơ hon hỏn vay đời nỗi đau.

  10. Có 12 thành viên cám ơn bài của kehotro:

    Độc hành (10-09-2012),Boulevard (10-09-2012),get_out_cs (10-09-2012),LaoÁi (11-09-2012),Lão K (11-09-2012),loyal (11-09-2012),MinhThy (10-09-2012),NHAT NGUYET (11-09-2012),OA _ NỮ (12-09-2012),Phu sinh (14-09-2012),Thảo_ANA (11-09-2012),thuphong (10-09-2012)

  11. #6
    Yêu cái đẹp Ghét cái xấu! PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Boulevard's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2010
    Location
    Hà Nội
    Bài viết
    2.784
    Thanks
    5.804
    Thanked 12.553 Times in 2.471 Posts

    Default Re: Những khoảnh khắc



    "Anh thấy mình sai quá. Có lúc Anh nghĩ em như một người chị vậy. Em đã chỉ cho Anh thấy nhiều điều chưa đúng". Tin nhắn của cậu làm tớ nghĩ tới một lời nhận định khác của một người bạn cũ : "Lúc nào tớ cũng cảm thấy có lỗi với cậu. Tớ có cảm giác như mình là học trò, còn cậu là cô giáo..."... Hì... Tớ đâu có giận cậu. Tớ liên tiếp nhận tin nhắn xin lỗi từ cậu mà chuyện thì đâu có gì phải nghĩ... Đơn giản vì tớ thấy tớ cần tĩnh lặng, tớ muốn suy nghĩ về những câu chuyện đã qua, và tớ cũng muốn cậu như vậy... Quá khứ là điều mà chúng ta không thể không nghĩ tới, sự thất bại của mỗi người không thể nói ai sai ai đúng... Yêu thương quá cũng có khi làm người ta cảm thấy bức bối, quan tâm quá cũng khiến người ta ngạt thở... Mọi cái rốt cuộc chỉ thiệt cho người nào yêu nhiều hơn mà thôi...

    Hì, từ cái tin nhắn của cậu tớ mới hiểu ra một điều, có những điều mà nguời ta chẳng cần nói ra lại khiến bạn mình lo lắng hơn là nói, im lặng có khi lại là vàng... Cậu nói đi đánh tennis cả chiều mà chờ đợi 1 tin nhắn từ tớ mà không thấy, thấy buồn... Tớ cũng đã từng như thế, cũng đã khắc khoải chờ đợi ai đó như vậy... Cậu có biết tớ muốn chúng ta chậm lại vì sao không? Đơn giản tớ muốn cậu và tớ cùng bình lặng để suy nghĩ về những gì trong quá khứ...Nói và nghĩ để quá khứ không phải để ôn cố tri tân mà để hiểu rằng có được như ngày hôm nay chúng ta đều đã trải qua cả máu và nước mắt... Cậu nói đúng, sau mỗi lần thất bại con người đều phải nhìn lại mình. Tớ thấy có một cái lỗi đó là quá khe khắt với người tớ yêu thương và đôi khi quan tâm quá đà như một người chị, một người mẹ đối với người yêu... Vượt qua những cái đó rồi tớ mới lại là tớ, vượt qua những căng thẳng để chiến đấu vì cái đúng, cái sai, tớ lại là 1 một người đàn bà đúng nghĩa... Nhưng có phải ai cũng vượt qua được quá khứ và cái cửa ải đó đâu cơ chứ, nhìn lại quá khứ để mình tránh đi được những sai lầm của người cũ và đôi khi mình cũng phải tự vượt lên chính những nhược điểm của mình... Đơn giản vì đã có lúc tớ cố lắm nhưng tớ lại chán ngấy cái cách ứng xử, cái cách yêu của họ đối với tớ. Người thì quá vồ vập, ghen tuông mù quáng, người thì quá thờ ơ, khô khan, lạnh lùng... Cậu cũng vậy, cậu có nghĩ rằng đã có lúc cậu chưa thông cảm với người mình yêu đấu, nhưng điều mà người yêu mình chưa được hoàn thiện để cố gắng chấp nhận nó nếu có thể như một phần của cuộc sống, một phần của nửa kia của mình. Điều quan trọng chúng ta đều có niềm tin, nghị lực, lòng nhân hậu... Phải chăng ta đã thiếu một chút vị tha chăng ? Hay số phận còn chưa mỉm cười với ta?

    Vẫn biết trên đời này chẳng ai là hoàn hảo cả. Tớ cũng không hoàn hảo... Chính vì vậy mà tớ vẫn cứ chông chênh mãi. Không hoàn hảo ngay từ việc đặt lòng tin quá nhiều vào người đàn ông của mình để rồi tớ lóp ngóp, tớ khổ sở vì thất bại... Nhưng không sao, cậu hãy giúp tớ vượt qua quá khứ nhé. Tớ đã từng nói tương lai đôi khi ở chính quá khứ mà mỗi người chúng ta lại không hề biết, không hề trân trọng nó, để rồi khi mất đi... rồi lại đi tìm, lại tiếp tục hòa nhập để tìm ra một nửa cho phù hợp, không dễ dàng với bất kỳ ai... Nhưng tớ nói rồi, tớ là đứa dễ ăn, dễ sống và dễ thích nghi với tất cả. Sẽ làm tất cả mọi thứ với tất cả tấm lòng và con người của mình... Đơn giản vì tớ là tớ... Bạn bè bảo tớ quá lãng mạn, quá si tình, động một tí là mắt tuôn rơi, là giận, là hờn, là tủi thân... thế nên tớ khổ. Tớ nghĩ tớ chẳng khổ, quan trọng là tớ cảm thấy hạnh phúc khi cuộc đời mình còn biết yêu thương. Tớ sợ nhất là khi trái tim tớ trở nên chai lỳ, vô cảm...

    Có thể một ngày chúng ta sẽ lại yêu


    Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
    Nhưng không phải yêu nhau,
    Mà là yêu người khác.
    Anh sẽ nắm tay một người con gái
    Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
    Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
    Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…
    Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
    Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
    Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
    Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
    Tại đường phố đông người
    Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.
    Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
    Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
    Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
    Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…
    Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
    Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
    Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
    Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.
    Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
    Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
    Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
    Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…
    Em ngồi nghe lại những bản tình ca
    Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
    Vẫn say mê như chưa hề cũ
    Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?
    Last edited by Boulevard; 11-09-2012 at 04:20 PM.
    "Cuộc đời là một sân khấu lớn và mỗi người đều có một vai quan trọng" (Shakespeare)

  12. Có 10 thành viên cám ơn bài của Boulevard:

    1100i (11-09-2012),Độc hành (11-09-2012),get_out_cs (12-09-2012),kehotro (11-09-2012),loyal (11-09-2012),MinhThy (11-09-2012),NHAT NGUYET (11-09-2012),OA _ NỮ (11-09-2012),Phu sinh (14-09-2012),Triplec (11-09-2012)

  13. #7
    Yêu cái đẹp Ghét cái xấu! PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Boulevard's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2010
    Location
    Hà Nội
    Bài viết
    2.784
    Thanks
    5.804
    Thanked 12.553 Times in 2.471 Posts

    Default Re: Những khoảnh khắc

    Gái ốm

    Từ ngày gái đi học chính thức tới giờ. 12g trưa mới được về nhà nên không nấu được cơm cho mẹ như dịp hè. Mẹ bèn gác bỏ mọi việc, mọi cuộc gặp gỡ bạn bè để về nấu cơm cho gái ăn tử tế. Mẹ rât sợ gái ăn cơm 123 nhiều quá vừa béo, vừa không có nhiều rau... Mấy ngày nay gái bị ốm,ho như cuốc, người lúc nào cũng phừng phừng và uể oải vì uống kháng sinh vào người. Mẹ thương gái quá nhưng không biết làm sao vì đau họng mà không uống thuốc thì thế nào gái cũng bị sốt nên đành bắt gái uống.

    Trưa hôm qua mẹ có việc phải đi rất xa nên về muộn nói gái rán đậu rồi làm đậu sốt cà chua thịt... Mẹ phóng như điên về nhà thì thấy gái đang hì hụi rán đậu trong căn phòng hầm hập nóng mà thấy thương quá. Ốm vậy mà vẫn phải làm, thế là mẹ chẳng kịp cởi quần áo ra đường nhẩy vào nấu giúp cho gái, để kịp cho gái ăn rồi đi học vào 1g15 chiều. Lịch học của gái triền miên, sáng, chiều và cả tối... Những buổi đi học thêm buổi tối, có tới 5/7 tối và chiều là mẹ phải chở gái đi học, mẹ cũng mệt lắm nhưng thôi nghĩ gái đã cố gắng học hành thế không lẽ mẹ không giúp gái, bắt gái đạp xe đi mấy cây số, nhất là lại là con gái... Món đậu sốt cà chua với rau bắp cải luộc thật đơn giản vậy mà gái ốm ăn vẫn thấy ngon. Nhìn gái vét hết cả những miếng đậu phụ trong đĩa ăn ngon lành mà mẹ phát buồn cười...

    Trưa nay mẹ rán cá rô ròn và làm canh cải ngọt nấu với xương và đầu cá (Gái sợ ăn cải đắng món ông ngoại thích, nên giờ món này mẹ đặc cách mua cải ngọt phục vụ cho gái)... Gái về nhà rồi mà mẹ vẫn chưa nấu nướng xong, gái loay hoay bên mẹ chuẩn bị bát đũa, nước mắm tỏi... rồi cứ kêu lên mẹ ơi con đói lắm, đói lắm... Món cá rô nếu không rán kỹ sẽ không ròn và ngon nên mẹ kiên quyết bắt gái chờ.... Úi giời nhìn cái ánh mắt gái hấp háy và cái giọng vui reo lên sung sướng : "Ngon quá mẹ ơi" là mẹ thấy mãn nguyện ghê rùi. Nhà giờ chỉ còn 2 mẹ con giờ chẳng bày được nhiều món, lúc nào cũng chỉ có 1 món chính và 1 món rau... Đành vậy thôi. Nhưng bữa cơm nào mẹ cũng thấy vui vì cái cách hào hứng ăn uống của gái. Gái không dám ăn nhiều đồ béo nên hai mẹ con toàn phải nghiên cứu những món nào cho phù hợp với khẩu vị và giảm béo - ) mục đích tối quan trọng của hai mẹ con. Hôm nay mẹ ăn xong chán chê rồi, ngó sang gái vẫn hì hụi gặm xương cá... Gái bảo mẹ ơi con phải "làm việc" hết các em này đã nhé... Thế rồi khi mẹ rửa bát xong, gái bê nốt mâm cơm ra thì tất cả đều tan hoang... vườn không nhà trống rồi... Hì hì... Mẹ mừng ghê cơ vậy là gái đã đỡ hơn téo rồi nên mới hào hứng ăn uống tới độ mẹ cũng phải kinh ngạc !

    Giờ thì gái đang ngáy o o rồi, để 2g bắt đầu học thêm ở trường. 3g30 gái lại về cùng với bạn để mẹ đón chở đi học thêm môn tiếng Anh cách nhà 4 cây số. 5g30 chiều mẹ lại đón 2 gái về, cho bạn gái về rồi hai mẹ con lại đi ăn, hôm nay gái ốm khó ở mẹ sẽ chở gái đi ăn buffe 3 miền. Sau đó thì 7g30 gái lại bắt dầu học môn lý của chị gia sư tại nhà... Chà... cÁi lịch học hành, đón rước gái trong mỗi ngày của một tuần thật là gian nan vất vả. Thôi thì mẹ cũng đành cố gắng vậy... Không biết có nên cơm cháo gì không. Nhưng tiền đóng học cho gái, tiền ăn cho gái và tiền mua quần áo đáp ứng cho cái sự lớn phổng phao của gái... Oài... Nếu mà không có gái là mẹ sẽ khỏe re... Vì chi phi sinh hoạt của mẹ chỉ bằng 1/2 sinh hoạt của gái thôi đấy. Mà dạo này mẹ thấy mẹ cũng hơi chiều gái rồi đấy. Được cơ quan thưởng 1 triệu đồng cho loạt bài viết về gia đình bị tung tin HIV, ngay lập tức mẹ cho gái đi ăn buffe để chiêu đãi... Hôm qua tới hôm nay, hết ban của mẹ rồi đến ban trị sự ai gặp cũng kêu phải chiêu đãi vì thường to nhất từ trước tới nay... Oài... Ai mẹ cũng gật đơn giản vì mẹ viết loạt bài đó vì thương cho gia đình họ mà thôi. Những bữa ăn no đủ của hai mẹ con đôi khi mẹ cảm thấy chạnh lòng khi nhớ tới bữa cơm đạm bạc của cặp vợ chồng gia đình ấy. Chỉ có 1 bát cà, 1 bát đậu kho và 1 bát cơm rang... Mẹ và gái thế là may mắn lắm rùi đới... Sau này mẹ cũng chẳng cần gái nuôi mẹ đâu, cũng không cần cả gái chăm luôn... Chỉ cần gái của mẹ có được một cuộc sống hạnh phúc là mẹ mừng lắm rùi... Giờ điều mà mẹ lo nhất là gái ốm thôi và lo gái không đủ sức khỏe để học hành vì áp lực học của gái quá ư là nặng. Mục tiêu mà gái tự đặt ra quá lớn, mẹ chỉ mong gái vào trường cấp 3 bình thường thôi nhưng mà gái không chịu cứ kêu: "Mẹ không thấy vui nếu con đỗ 1 trường danh giá thì mẹ cũng sẽ tự hào hơn à?". Mẹ ngày xưa có học trường danh giá đâu sao mẹ vẫn đỗ đại học, vẫn trở thành người có ích đới thôi. Thôi kệ gái, gái chịu ăn, chịu học là mẹ mừng rồi... Còn bay xa tới đâu là lực của gái nhé!
    Last edited by Boulevard; 11-09-2012 at 03:14 PM.
    "Cuộc đời là một sân khấu lớn và mỗi người đều có một vai quan trọng" (Shakespeare)

  14. Có 10 thành viên cám ơn bài của Boulevard:

    1100i (11-09-2012),Độc hành (11-09-2012),get_out_cs (12-09-2012),kehotro (11-09-2012),loyal (11-09-2012),NHAT NGUYET (12-09-2012),Nhím con (13-09-2012),OA _ NỮ (11-09-2012),Phu sinh (14-09-2012),Triplec (11-09-2012)

  15. #8
    Yêu cái đẹp Ghét cái xấu! PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Boulevard's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2010
    Location
    Hà Nội
    Bài viết
    2.784
    Thanks
    5.804
    Thanked 12.553 Times in 2.471 Posts

    Default Re: Những khoảnh khắc

    Chuyện bây giờ mới kể


    Sáng nay, đi tới đoạn rẽ Điện Biên Phủ đèn xanh đèn đỏ. Tự nhiên gót giầy cao của Bou chui tọt vào cái khe của chỗ để chân không rút ra được. Thế là Bou rơi từ từ sang bên trái cả xe và người... Mắc kẹt luôn, chưa kịp bị đau thì ngay lập tức 1 cô gái bên cạnh đỗ xe đỡ xe giúp B đứng dậy. Cảm động ghê cơ trước nghĩa cử của cô gái, cô ấy bịt kín hết cả mặt mũi và B cũng vậy luôn...

    Trưa hôm qua có việc lên Bệnh viện nhi trung ương, khổ sở lắm để tiếp cận ông trưởng khoa thần kinh, gặp được rùi thì ông ấy lại yêu cầu phải có chữ ký của lãnh đạo BV. Thế là chạy xuống tầng 2 đi khắp các phòng: Văn thư, Vụ tổ chức cán bộ, hành chính tổng hợp, giám đốc, phó giám đốc... rốt cuộc thì cứ người nọ chỉ sang người kia. Bất lực phi vào phòng thư ký của giám đốc B.V. Gặp 1 cô gái xinh đẹp, thời trang đang ngồi trên máy tính. Đưa giấy giới thiệu trình bày này nọ, cô ấy bảo là cô ấy không có thẩm quyền giải quyết sự việc... Bou mặt dài như cái bơm và nói: "Bạn ơi, hôm qua mình đã tới rồi cũng không được gặp. Giờ 11g30 rồi... lại mất thêm 1 buổi nữa... Ôi mệt quá!". Chắc nhìn cái mặt Bou nó khổ sở lắm thế nên cô bạn bèn bốc máy gọi giám đốc, nhận chỉ thị lại gọi phó giám đốc cũng trình bày nội dung y như Bou trình bày... Rốt cuộc thì phó giám đốc BV chấp nhận gặp B để cho chữ ký... Phóng lên phòng ông trưởng phòng khoa thần kinh vào 11g45, cô bạn đồng nghiệp đang giữ chân ông ấy không cho thoát... Thế là phỏng vấn có 10 phút... Xong việc. Thở dài nhẹ nhõm...

    Với phụ nữ thì đàn ông nhận giúp nhiệt tình là chuyện bình thường... nhưng hành động hôm qua và hôm nay của hai cô gái mà Bou gặp, khiến Bou vô cùng ngưỡng mộ về chị em phụ nữ. Sao cứ nói đàn bà là xấu tính hay ghen ghét này nọ... Vẫn có những người đàn bà khảng khái, không vụ lợi và rất đáng nể đấy chứ...


    Câu chuyện đi làm việc đôi khi cũng khiến Bou cười suốt cho tới bây giờ vì những tình tiết xảy ra. Cùng cô bạn đồng nghiệp đi tìm trụ sở Công an huyện Từ Liêm, báo hại cô bạn xem bản đồ ra sao mà định hướng đi từ Nguyễn Du rồi ra Đường Láng, rồi vòng lên Nguyễn Chí Thanh, lên sân vận động Mỹ Đình... XA quá và nắng mệt nữa... Tới địa bàn chỉ dẫn gần SVD Mỹ Đình thấy có 3 chú công an trông rất phong độ. Bou cất tiếng hỏi : "Các anh công an ơi chỉ cho em đường tới trụ sở CA huyện với...". 3 chú nhìn soi xét 2 cô rồi hỏi có lý do gì mà tìm công an huyện. Bou trả lời: "Ơ hay nhỉ. Em là dân có việc mới tìm tới cơ quan công an, Có nhất thiết phải trình bày lý do với các anh công an giao thông không ạ?". Mấy chú thi nhau nói:"Em phải nói lý do anh mới chỉ. Chắc là làm thủ tục để xin kết hôn với người nước ngoài chứ gì..." ka ka... Giận thế bèn rồ ga định đi. Các chú còn nói đế theo: "Các em cứ tới nghĩa trang Mai Dịch là tới đấy". Bực quá, hai chị em vừa đi vừa chửi sao lại có cái loại người dã man thế, lại bẩu mình tìm nghĩa trang... Cô em bảo: "Không lẽ bảo anh lên xe em chở ra nghĩa trang em cho anh thành liệt sỹ luôn..."... Thế rồi lòng vòng hỏi đường thì trời ạ, đúng tới cổng nghĩa trang Mai Dịch đối diện sang là trụ sở công an huyện Từ Liêm thật... Hóa ra 15 phút vừa đi vừa chửi mấy đồng chí công an là oan mất tiêu roài... Và còn điên cả cái đầu vì cô bạn đồng nghiệp ù cạc trong hoa tiêu, lẽ ra đi từ cơ quan tới đường Xuân Thủy Cầu Giáy chỉ mất có khoảng 30 phút, thì nàng ấy làm cho cả hai mất tiêu 1 tiếng đồng hồ phóng như điên trên đường nắng và nóng...



    Câu chuyện thứ 3 còn buồn cười hơn... Sáng nay gặp người hâm mộ ở cơ quan thấy ánh mắt hắn nhìn mềnh rất lạ... Buổi chiều đi làm về cùng cô em cùng ban hắn, cô em kể rằng sáng nay anh ấy kể cho em nghe 1 câu chuyện mà em buồn cười quá... Anh ấy nói đêm qua mơ thấy B lấy chồng. Anh thấy có một đám cưới rất hoành tráng ngó vào thấy B làm cô dâu, chú rể rất đẹp trai và phong độ. B xinh cực í. Lúc đó trong mơ cảm giác của anh vô cùng giận. Vì sao B lại không mời anh dự đám cưới cơ chứ. Nhưng lúc đó cũng mừng cho cô ấy... Oài... Anh ấy mơ một giấc mơ mà cảm xúc cứ như thật ấy nhể? An tâm đi B không làm đám cưới nữa đâu mà đòi đi ăn nhá! Người ta thì mỗi lần nhận thiếp mời cưới đôi khi cảm thấy ngại vì phải đi, đằng này mềnh chưa gì đã có người mơ đi ăn đám cưới mềnh rồi... Choáng thật cơ! Với người khác thì đó là câu chuyện đùa nhưng với "người hâm mộ" của mềnh thì Bou biết hắn không nói dối... Khổ thân hắn vì cái cảm giác là người đứng nhìn "thần tượng" bước lên xe hoa...

    Last edited by Boulevard; 11-09-2012 at 05:29 PM.
    "Cuộc đời là một sân khấu lớn và mỗi người đều có một vai quan trọng" (Shakespeare)

  16. Có 11 thành viên cám ơn bài của Boulevard:

    1100i (12-09-2012),get_out_cs (12-09-2012),kehotro (11-09-2012),loyal (11-09-2012),NHAT NGUYET (12-09-2012),Nhím con (13-09-2012),OA _ NỮ (11-09-2012),Phu sinh (14-09-2012),Thảo_ANA (12-09-2012),thuphong (11-09-2012),Triplec (11-09-2012)

  17. #9
    Gold Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Triplec's Avatar
    Ngày gia nhập
    Jun 2009
    Bài viết
    605
    Thanks
    1.803
    Thanked 1.799 Times in 418 Posts

    Default Re: Những khoảnh khắc

    Đọc NKK thấy nể em Boulevard quá. Chị chắc sẽ chẳng bao giờ làm được những việc như Bou đã làm đâu, đặc biệt là cái vụ một ngày chạy 3-4 nơi như thế. Đưa đón con đi học nữa, thấy mình sướng hơn em nhiều lắm.Cố lên Bou nhé sẽ có ngày những vất vả của em được đền bù xứng đáng.

  18. Có 8 thành viên cám ơn bài của Triplec:

    1100i (12-09-2012),Boulevard (12-09-2012),get_out_cs (12-09-2012),kehotro (11-09-2012),loyal (12-09-2012),NHAT NGUYET (12-09-2012),OA _ NỮ (11-09-2012),Phu sinh (14-09-2012)

  19. #10
    Member PhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    Sep 2012
    Location
    Hà Nội
    Bài viết
    115
    Thanks
    1.107
    Thanked 517 Times in 117 Posts

    Default Re: Những khoảnh khắc

    Có thể một ngày chúng ta sẽ lại yêu !

    Đêm mùa thu Hà Nội thật đẹp và lãng mạn chúng ta ngồi bên nhau không có cảnh tay trong tay, không ánh mắt nhìn đắm đuối...Chúng ta như những người bạn tri kỷ đang cố gắng giúp đỡ nhau đi tiếp trên con đường đời đầy chông gai cạm bẫy nhưng cũng không thiếu những viễn cảnh huy hoàng. Chúng ta đã nói về những sai lầm, vấp ngã, vận hạn gặp phải...những điều tốt đẹp đã làm và những dự định của riêng mình cho tương lai. Mình chợt nhớ đến một chương trong tiểu thuyết Hai chị Em của nhà văn Nga A. Tolstoi nhan đề Buổi sáng ảm đạm trong đó có câu: Chúng ta ra đi trong một buổi sáng ảm đạm để có một ngày mai tươi sáng.

    Xin Thời Gian Ngừng Trôi

    Rượu nồng cạn chén bên người .
    Tình ái ấm nồng chứa chan .
    Mong thời gian thôi, ngừng không trôi nữa, mãi đêm nay ta bên người .
    Sao thời gian cứ trôi mau .
    Sao rượu nồng bổng chua cay .
    Sao người còn đang ngất ngây say .
    Mà chợt nghe sầu ngăn cách .
    Bạn ơi! uống đi.
    Giọt đắng thắm tràn khoé môi .
    Lệ nào chớ rơi .
    Đường khuya vắng .
    Âm thầm đi về .

    [FYT]http://www.youtube.com/watch?v=0CQckccDkaE[/FYT]
    Last edited by loyal; 12-09-2012 at 07:45 AM.

  20. Có 8 thành viên cám ơn bài của loyal:

    1100i (12-09-2012),Boulevard (12-09-2012),get_out_cs (12-09-2012),Lão K (15-09-2012),NHAT NGUYET (12-09-2012),Nhím con (13-09-2012),Phu sinh (14-09-2012),thuphong (12-09-2012)

Trang 1 / 2 12 LastLast

Chủ đề tương tự

  1. Những khoảnh khắc của mùa Xuân
    By NHAT NGUYET in forum Nhiếp Ảnh
    Trả lời: 10
    Bài cuối: 24-02-2010, 06:32 AM
  2. Hổ - sư tử: 'Anh hùng nhất khoảnh'
    By kehotro in forum Tin Tức, Báo Chí
    Trả lời: 2
    Bài cuối: 12-02-2010, 04:40 PM
  3. Khoảng trời của gió
    By Hiểu Phong in forum Thơ Trữ Tình
    Trả lời: 3
    Bài cuối: 20-01-2010, 07:59 PM
  4. Khoảng lặng ngọt ngào.
    By Bạch Vân in forum Scorpius (Bọ Cạp) & Aquarius (Bảo Bình)
    Trả lời: 12
    Bài cuối: 20-12-2009, 11:28 AM
  5. Luật yêu thương không có điều khoản... bù
    By Anna in forum Chị Em Tham Khảo
    Trả lời: 3
    Bài cuối: 16-12-2009, 01:15 AM

Posting Permissions

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời
  • Bạn không thể dùng tập tin đính kèm
  • Bạn không thể hiệu chỉnh bài
  •