Hôm nay nó đã rảnh... Sau bao nhiêu lo lắng thì mọi cái đều đã êm ả... Nó được nghỉ ngày 2.9, thông thường thì ngày này hàng năm nó thường phải đi làm, công việc của nó cứ thế, khi người ta nghỉ vui chơi, hội hè thì nó lại lọ mọ đi xem... Nó gọi điện thoại cho cô bạn thân tụ tập nhé, ok. Nhưng rồi gọi cho vợ chồng đứa thứ 2 : Về quê. Kế hoạch tắt ngóm. Thời gian trôi đi, nó đã bước vào cái tuổi gần tứ tuần... Thấy sợ. Vì ngày xưa khi còn bé nó nhìn những người phụ nữ bước qua tuổi 30 là đã thấy họ già lắm lắm rồi. Giờ là nó đã già... Có ai sợ già không nhỉ? Ai mà chẳng sợ. Thời gian dường như trôi đi nhanh quá, ngoảnh đi ngoảnh lại xem cuộc đời đã làm được gì cho mình, cho đời... Chằng làm được gì cho mình, cho đời... Nhưng thành công nhất mà nó thấy hạnh phúc đó là mang tới và có thể chăm sóc, phục vụ được những người thân trong gia đình mà nó yêu quý. Cuộc đời bể dâu, bao nỗi gian truân mà sao nó thấy nó vẫn cứ dại khờ, nó vẫn cứ ngô nghê... và đôi khi nghe một bản nhạc buồn nó vẫn bật khóc... Nghe câu chuyện của 1 người bạn gái thân dang dở, nó lại khóc... Sao nước mắt lại dễ dàng đến với nó nhiều thế cơ chứ. Ngày xưa, những lúc đau khổ cùng cực thì nó lại không khóc... Cái mà nó khóc lại chính là những gì nó cảm động, nó trân trọng những cái mà nó thấy đẹp hoặc thấy ai đó chịu đựng sự bất công của cuộc đời. Còn với nó, dẫu có bất công, dẫu có khó khăn... Nó câm lặng, không khóc và vượt qua dần từng bước.
Ngày hôm qua là thế
Ngày hôm qua là thế, chìm khuất trong mưa xóa nhoà
Nhìn em đi lặng lẽ qua những buồn vui.
Ngày hôm qua là thế, từ tháng năm cũ tìm về
Tìm trong em nụ hôn quên lãng đầu tiên
Đợi em qua đường phố thao thức
Cả gió mưa cũng dịu dàng
Ngày hôm qua dù nắng bồi xóa, dù mưa còn rơi
Ngày hôm qua là thế, biển tiễn đưa cánh buồm về
Ngày hôm qua dù sao tôi đã chờ mong
Một sớm mai nắng về trên hàng cây và gió tha thiết
Chỉ có em biết nơi nào đại dương vẫn khát khao
Chỉ có em biết từng đêm, từng đêm tỉnh giấc
Chợt thấy ta giữa xa lạ nơi nào.
Vàng phai đi mùa thu để lá hoa bớt phiền muộn
Ở ngoài kia còn có mây trắng trời xanh
Ngày hôm qua mình đã mơ ước, một ước mơ dẫu bình thường
Ngồi bên em, hoàng hôn đâu đó rụng rơi
Một sớm mai nắng về trên hàng cây và gió tha thiết
Chỉ có em biết nơi nào đại dương vẫn khát khao
Chỉ có em biết từng đêm, từng đêm tỉnh giấc
Chợt thấy ta giữa xa lạ nơi nào.
Vàng phai đi mùa thu để lá hoa bớt phiền muộn
Ở ngoài kia còn có mây trắng, trời xanh
Ngày hôm qua cạn lỗi, chỉ có anh trước biển rộng
Chợt nhận ra mình cô đơn giữa đời nhau



Trích dẫn