Dỗi hờn ...
Muốn tìm ...nhưng biết tìm đâu ???
Thôi thì mượn chữ bắt cầu...khai môn
Bần thần thèm khát môi hôn
Vẩn vơ canh vắng lòng chồn dạ xiêu
Có còn không ...một trời yêu ???
Hay là hoang phế ráng chiều lẻ loi ???
Sông tình lúc cạn lúc vơi
Mảnh sầu tim vỡ chôn nơi tử thành
Khóa cửa lòng dẫu trời xanh...
Thì tình có đến cũng đành đớn đau ..
Ngậm ngùi lòng đổ mưa ngâu
Bóng chim tăm cá ...đi đâu đến giờ ???
Dỗi người giận cả Nàng thơ
Để cho sóng nhớ xô bờ ...tình tan ...
QN
25/7/2009
Họa lại từhttp://nguyenvinhtuyen.blogtiengviet...single#c691215
Last edited by CM4Q; 26-07-2009 at 01:28 AM.
Dám nói...( Cảm ơn ...)
Đã dặn lòng không giận hờn anh nữa
Sao nỗi buồn cứ trút mãi vào thơ
Để chiều nay nghe điệu hát ru hờ
Lòng xót đắng trăm bề đành quên bữa
Đã muốn nói bao điều rồi lần lữa
Lãng quên theo với trời đất cao thâm
Ta để tình yêu thánh thiện anh trâm
Cùng phiêu lãng bên góc trời hư ảnh
Giũ bụi giang hồ từ nay xa lánh
Mâm son người ta đâu dám trèo cao
Nghĩ về nhau trong nghĩa mặn hồng đào
Nên duyên tình ta xin đành gác đó
Câu yêu đương từ lâu rồi không ngỏ
Trái tim buồn ứa lệ đến cô đơn
Giấc mơ tình luôn đeo đẳng chập chờn
Choàng tỉnh dậy bóng hình anh đã mất
Chạm làn môi thử xem mơ hay thật
Giọt tình buồn thảng thốt chỉ phù hoa
Sao tình anh vẫn mãi tận trời xa
Ta nghẹt thở nghe tim mình vụn vỡ
Chủ Nhật buồn chiều nay trời mưa đổ
Để nỗi sầu vẫn nặng gánh trên lưng
Nhấc máy lên mà run rẩy ngập ngừng
Rồi yêu thương đành dừng trong tưởng tượng
Nụ hôn yêu ngọt ngào chưa kịp hưởng
Bàn tay anh đã vuốt nhẹ tóc em
Nghe bên tai lời thủ thỉ êm đềm
- Yêu em lắm bao giờ bên nhau được …?
Đang thẹn thùng, ngây ngô em từ khước
Sợ cho tình hai đứa sẽ lao đao
Biết là anh hụt hẫng đến đớn đau
Em chỉ biết thẫn thờ trong yên lặng…
Chủ Nhật buồn chiều nay bên bờ vắng
Em một mình chiêm nghiệm chính đời em
Mưa bay bay nhỏ lệ xuống bậc thềm
Em lo sợ đường dài anh trượt ngã
Chiều hôm nay một mình em vật vã
Khát khao anh quặn thắt đến sững ngây
Trời buồn chi gom hết một bầu mây
Em muốn nói một điều …Em sẽ dám… !
T.Q
Sunday, 26/07/2009
Gói tình
Lấy chi gói lại tình cho kín
Để nhớ nhung không gõ cửa trái tim
Tiếng thơ buồn rớt xuống khoảng lặng im
Vọng đau đớn giữa lưới đời giăng sẵn
Trời chỉ cho một lối đi vừa vặn
Biết làm sao cho người ấy bước vào
Bờ bến gọi, con thuyền hóa lao đao
Không hư ảo mà đành thôi hư ảo
Khó khiển cơ trời nan xoay con tạo
Ta tự xoay mình... chuếnh choáng tâm tư
Trên đỉnh dốc, khao khát gọi khư khư
Buông tay nắm, thử một lần hạnh phúc?
Giữa chiếc đòn treo hai đầu thúc giục
Gió thổi phía nào cũng thấy xót xa
Thôi đem trả mình về với hôm qua
Chân tình ấy gói vào trong ngăn ngực...
Nhắm mắt lại thôi che lòng rưng rức
Lệ đổ âm thầm, đây giấy thơ lau...
PL 26.7.09
Thanks 22 chia cho 4 mảnh giấy thơ để "lau " tình .Vu vơ tiếp nè ...
Vết sầu ...
Tình vô tâm để mây buồn giăng kín
Lỡ dại khờ nên để mất con tim
Khúc nhạc tình đang trỗi sao bỗng im
Ta ngơ ngác hỏi lòng ...Trời sắp sẵn ???
Xưa van tim rỉ hoen sao cố vặn ???
Tiếng khốc khô cửa hé tình lách vào
Ôi... khát vọng chia nửa quá lao đao
Bởi vách ngăn chính là bờ thực - ảo
Biết rất mong manh cớ sao vẫn tạo ???
Muốn chia tấc lòng sẻ những riêng tư
Mọi chuyện vui buồn chẳng giữ khư khư ...
Tình xa mà thấu ... xiết bao hạnh phúc...
Khát vọng trong tim tựa như trống giục
Ta đứng giữa đời thương mảnh tình xa
Nhưng vẫn trả vay món nợ ngày qua
Hạt tình ...ai gieo ..vỡ tan lồng ngực...
Vần thơ khắc khoải tim buồn rưng rức
Vết sầu loang đổ...nỗi buồn sao lau ..???
QN
26/7/2009
Last edited by CM4Q; 27-07-2009 at 02:58 AM.
Hư không ...
Buồn ...trống rỗng ...nhưng thấy nhẹ như không
Ừm ...thì thôi cứ xuôi theo ý trời vậy
Khi sanh ra đã khóc òa rồi đấy
Bởi kiếp Người chỉ là chuỗi sầu côi
Sông đời trôi lặng thầm tất cả trôi
Về một hướng dù ước mong cũng đâu trở lại
Hạnh phúc như màu tóc mây không xanh mãi
Cũng nhuốm phong trần bạc thếch theo thời gian
Chiêm nghiệm đời ,cơ Trời bắt phải gian nan
Chốn hồng trần lỡ sa chân vào mấy bến đục
Vẫn khát khao đường đời có lúc...
Êm ả thanh bình một bến nước trong
Con chữ ngu ngơ tự cố ru lòng...
À ...ơ ...giấc mộng no tròn hạnh phúc
Vay đời những gì ...??? Hãy trả cho dứt ...
Mai cõi vĩnh hằng thuyền cập bến mơ...
QN
29/7/2009
Viết xong lúc 00:13
Tỷ ui, đọc thơ tỷ buồn nát ruột. Em thả bài thơ vui vui, hứng bớt chút buồn của tỷ nhé!
Mộng Hằng Nga
Bến bão giông, thuyền chòng chành mãi
Lắm đôi khi gác mái trông trăng
Ước chi được giống chị Hằng
Nguyệt cung rộng rãi, ngủ ăn một mình
Không nghĩ ngợi, chẳng sinh buồn lụy
Với gió mây thủ thỉ đêm ngày
Kệ trần gian lắm kẻ say
Trông Hằng Nga mộng nơi này bắc thang
Xưa Hậu Nghệ, Nga còn bỏ lại
Thì há chi kẻ dại kẻ khờ
Vin trăng xuống vẽ vời thơ
Mà trăng xa tít mịt mờ... cũng vin
...
Điều ước nguyện một mình dẫu khó
Xây Quảng lầu để đó trong tim
Buồn khi...tâm tưởng ngược tìm
Riêng ta một cõi im lìm, vậy đi..
Nha tỷ...