H.. đòi thơ.
Mà chàng thơ của mình đi chơi đâu mất tiêu rùi...
Bứt hết mớ tóc, cắn nát cây bút...mới viết được vài dòng.
Đừng chê nha H.
Xúc xắc
Thảy lên con xúc xắc
Đoán định cuộc đời mình
Con xúc xắc đa mặt
Xoay mỏi mòn ba sinh
Trần gian-bàn cờ thế
Ta làm con chốt còi
Dừng trên tay xúc xắc
Một con đường đi thôi
Xúc xắc xoay chóng mặt
Đã một lần tung lên
Phận người tay mình chọn
Còn mong gì đổi tên
Ừ thì theo xúc xắc
Lăn cho hết cuộc đời
Dẫu thêm lần cơ hội
Cũng chốt còi... đơn côi...
PL 19.3.10
Chiều nghiêng
Chiều nghiêng
vạt nắng cuối hè
Tiếng chim tìm tổ nghe se sắt lòng
Chiều nghiêng
nghiêng cả dòng sông
Để con đò nhỏ xuôi dòng về đâu
Chiều nghiêng
rót hết u sầu
Từng cơn gió lạnh đua nhau tìm về
Chiều nghiêng
cháy hết đam mê
Đưa tôi về thủa mới vừa biết yêu
H. 19.3.10
Nực cười không ngủ cũng mơ
Ước gì mó được nàng thơ của mình
Lại cà phê tiếp đê bác H.. ơi..hê hê
VIẾT TẶNG CÔ HÀNG CÀ PHÊ
Bất chợt đường về mưa giăng lối
Ghé vội quán người uống cà phê
Cô nàng cà phê cười…miễn phí
Tình tang từng muỗng giọt tràn trề
Hình như nụ cười trong trẻo ấy
Len nhẹ vào tim một thoáng mê
Hình như đôi mắt vừa đi lạc
Ngập ngừng theo gió bước đường mê
Cuống quýt gió tung tà áo mỏng
Cứ ngỡ mắt nàng lúng liếng bay
Vài giọt mưa vương làn tóc rối
Ru chiều qua phố ngẩn ngơ say
Điện thoại chuông quen kêu tít tít
Giật mình tính vội bill cà phê
Vẫn biết cô nàng cười …tiếp thị
Mà sao líu ríu bước chân về
20.03.2010
Cũ
Quán cũ
bàn xưa
người đâu vắng
Giọt đắng
caphe tí tách tan
Nhấp từng giọt nhớ trong tê tái
Buốt lạnh lòng ai sầu miên man
Phố cũ
bàn chân chừng quên lối
Cỏ níu chân ai mỗi khi về
Ven con đường nhỏ
giờ hoang vắng
Nỗi nhớ đưa người lạc cõi mê
Người cũ nơi đâu
ta vẫn đợi
Phôi pha nào đã hết mong chờ
Mùa đã thay áo
bao lần vội
Riêng tôi vẫn dệt
một lần mơ
H. 20.3.10
Nực cười không ngủ cũng mơ
Ước gì mó được nàng thơ của mình