Trang 1 / 2 12 LastLast
Bài 1 đến 10/24

Chủ đề: Sống Trên Đời Cần Lắm Một Tấm Lòng

Hybrid View

  1. #1
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket MinhThy's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    2.088
    Thanks
    2.347
    Thanked 1.804 Times in 388 Posts

    Default Sống Trên Đời Cần Lắm Một Tấm Lòng

    Nghẹn lòng trước cảnh con 5 tuổi chăm mẹ ung thư


    Đôi bàn tay bé xíu, vừa xúc cơm vừa đỡ đầu mẹ, bé Trường nhẹ nhàng đút từng thìa cho mẹ rất thuần thục. Một năm nay, mọi việc chăm sóc người mẹ bị bệnh nan y đang lay lắt những ngày cuối đời đều do cậu bé chưa tròn 5 tuổi này lo hết.

    Chối bỏ con thơ vì vợ mang căn bệnh tử thần

    Dưới cái nắng chói chang của miền đất Tây Ninh, chúng tôi tìm đến nơi ở của mẹ con cô giáo Võ Thị Mến ở ấp Ninh Lộc, xã Ninh Sơn, Thị xã Tây Ninh. Trong nhà căn nhà mục nát và chắp vá, đập vào mắt chúng tôi một hình ảnh nát lòng - một đứa trẻ chưa tròn 5 tuổi đang đút từng thìa cơm cho người mẹ nằm thoi thóp trên chiếc võng cũ. Thấy khách đến, đứa bé mặc bộ đồ lấm lem vội khoanh tay lễ phép cúi chào rồi quay lại tiếp tục đút cơm cho mẹ.


    Bé Trường đút cơm cho mẹ một cách thuần thục khi em chỉ mới gần 5 tuổi

    Không khí tĩnh lặng buổi trưa bị phá tan bởi tiếng khóc nghẹn ngào của cô Mến khi vô tình chúng tôi hỏi đến cha bé Trường.

    Do hoàn cảnh nghèo khó nên mãi đến năm 40 tuổi cô giáo Mến mới tìm cho mình được hạnh phúc với một người đàn ông góa vợ. Một năm sau (năm 2004), bé Mai Xuân Trường chào đời. Thằng bé kháu khỉnh và giống cha như đúc. Lúc ấy cô cứ tưởng số phận đã mỉm cười với mình.

    Nhưng thật éo le, niềm hạnh phúc đó không kéo dài được lâu. Khi bé Trường được hơn 2 tuổi cũng là lúc cô Mến phát hiện mình mang căn bệnh hiểm nghèo.

    Năm 2006, cô Mến thấy ngực mình đau buốt, chạy chữa khắp nơi nhưng cũng không tìm ra bệnh. Đến khi xuống bệnh viện ở TPHCM mới rụng rời, cô bị ung thư ngực đã di căn. Cũng lúc ấy, cô chịu thêm một niềm đau còn lớn hơn, người chồng lẳng lặng bỏ đi không một lời từ biệt.

    Khi chăm mẹ xong, chú bé háo hức moi trong tủ ra khoe với chúng tôi những tấm hình được chụp hồi đầu năm.

    Mân mê những tấm hình, bé Trường chỉ vào bộ quần áo mới nguyên trong tủ, khoe: "Mẹ nhờ dì mua mất tận 30.000 đồng đấy. Nhưng cũng từ đó đến nay con chưa mặc, còn để dành".
    Mẹ ốm. Cha bỏ đi. Bé Trường thua thiệt đủ đường. Một năm nay, khi căn bệnh của mẹ trở nên trầm trọng, không thể đi lại, thì tất cả công việc trong nhà đều đến tay bé. Ngày qua ngày, Trường dần quen với công việc nhà và trở thành trụ cột của gia đình khi chưa tròn 5 tuổi.

    Chúng tôi hỏi Trường thường làm gì giúp mẹ, bé nhanh nhảu trả lời: “Con biết vo gạo, nấu cơm, nhiều thứ lắm”. Người nhỏ xíu, mỗi lần bắc cơm chú bé phải trèo lên chiếc ghế rồi mới với tay tới chỗ cắm điện. “Thấy con nhỏ tiếp xúc với điện nguy hiểm nhưng cũng đành nhìn con làm vì người không thể ngồi dậy được”, cô Mến thở dài.

    Cậu bé 5 tuổi này mấy năm nay đều tự chăm lo cho bản thân mình: tự tắm rửa, tự ăn, tự chơi, tự học. Nhìn chúng bạn được ba mẹ đón đưa, được chơi đủ trò trong trưa nắng, thèm lắm nhưng cu cậu không dám đi chơi xa, chỉ quẩn quanh bên mẹ, “ở nhà còn xoa dầu, bóp tay cho mẹ đỡ đau”.


    Vừa cho mẹ ăn, bé Trường vừa bóp tay cho mẹ

    “Thầy thuốc nhỏ” này còn thuộc nằm lòng những bài thuốc dân gian sắc cho mẹ. Chưa ý thức được mức độ hiểm nghèo của căn bệnh mà mẹ đang mang, Trường chỉ nghĩ “có thuốc cho mẹ uống là khỏi bệnh” nên hằng ngày, khi dì rảnh, Trường lại nhờ dì dắt đi tìm lá thuốc.

    “Tội cháu nhất là những khi Tết hoặc Trung thu, nhìn những đứa trẻ khác được bố mẹ chở đi chơi, mua quà. Con mình chỉ biết nhìn theo các bạn...”, cô Mến nghẹn lời. Những lúc như vậy, Trường chỉ ôm mẹ mà nói: “Con không cần quà đâu. Mẹ dành tiền trị hết bệnh, mẹ đừng chết nghe mẹ!”.

    Dấu chấm hết cho một cô giáo có tâm với nghề


    Mười tám năm đứng trên bục giảng, biết bao thế hệ học trò qua lớp của cô.

    Suốt 18 năm đi dạy, cô Mến luôn được xếp loại lao động giỏi. Nếu cô dạy thêm 2 năm nữa thì có lẽ nay đã nhận được giấy chứng nhận Nhà giáo ưu tú với 20 năm cống hiến rồi. Ấy vậy mà từ khi nghỉ dạy đến nay đã một năm, cô Mến vẫn chưa nhận được giải quyết chế độ nghỉ hưu sớm.

    Khẽ nén tiếng rên trong những cơn đau giằng xé trong xương trong thịt, cô Mến nghẹn ngào kể lại: Bệnh phát càng nặng, cơn đau dồn dập, chi phí thuốc men tốn kém vô cùng. Cả tháng lương giáo viên không đủ chi cho một lần xuống thành phố trị bệnh. Khối u di căn gây lở loét nên cô đành phải nghỉ dạy.

    Cô Võ Thị Mến, năm nay 45 tuổi, nguyên là giáo viên dạy địa trường THCS Nguyễn Tri Phương (TX Tây Ninh). Đầu năm 2007, cô Mến bị đau ở vùng ngực và tay trái, khám mới phát hiện mình bị ung thư đang di căn không thể phẫu thuật được. Các bác sĩ điều trị cũng chỉ cho thuốc uống để ngăn chặn sự phát triển của khối u, nhưng vẫn không giảm.

    Hiện cô và con trai, bé Mai Xuân Trường, 5 tuổi đang tá túc tại nhà người chị thứ hai ở 271/3 ấp Ninh Lộc, Ninh Sơn, TX Tây Ninh (Điện thoại: 01264902397).

    Cô Mến với những tấm bằng chứng nhận lao động giỏi những năm còn đi dạy

    Cắn răng chịu đựng khi cơn đau hành hạ, không kiếm đâu ra tiền chữa trị, cô bấm bụng bán nền nhà nhỏ là chỗ trú mưa nắng của hai mẹ con, được tổng cộng 32 triệu. Nhưng số tiền này cũng nhanh chóng đội nón ra đi theo những đơn thuốc.

    Tiền không, nhà cửa không, hai mẹ con dắt díu nhau về tá túc tại nhà người chị thứ hai vốn cũng không gì khá giả hơn.

    Trong căn nhà chắp vá, chỗ lành ít hơn chỗ thủng, cô Mến khóc suốt trong buổi trò chuyện cùng chúng tôi. “Nỗi khổ cực, đau đớn của tôi chỉ biết kêu trời cho thấu, nhưng tôi “đi” không đặng, vì bé Trường còn bé quá”


    Bữa cơm của mẹ con bé Trường chỉ có canh và nước tương

    Chúng tôi ra về trong nỗi day dứt “chết không đặng” của cô giáo Mến và bước chân lon ton gọi với theo của cu Trường “Lần sau xuống, cô chú… cho con… một hình siêu nhân nghen!”.

    Chút vòi vĩnh rụt rè của “người đàn ông trụ cột” 5 tuổi như lưỡi dao cứa vào lòng chúng tôi. Đằng sau sự can đảm của “người đàn ông trụ cột” kia, vẫn là tâm hồn của một đứa trẻ…

    Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:



    1. Cô Võ Thị Mến - 271/3 ấp Ninh Lộc, Ninh Sơn, TX Tây Ninh (Điện thoại: 01264902397).


    2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học và Dân trí - Báo điện tử Dân trí (Hà Nội)


    Số 2/48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã)
    Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490
    Email: quynhanai@dantri.com.vn
    * Tài khoản VNĐ:

    Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí

    Số TK: 10 201 0000 220 639

    Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm


    * Tài khoản USD:

    Tên TK : Báo Khuyến học & Dân trí

    Số TK : 10 202 0000 004346

    SWIFT Code : ICBVVNVX106

    Tại : Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương thành phố Hà Nội

    3. Văn phòng đại diện của báo:

    VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122


    VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725


    VP HCM: 40/17/16 Nguyễn Văn Đậu, phường 6 quận Bình Thạnh. Tel: 08. 35107. 331


    VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 071.3.733.269
    (Theo DanTri)

  2. #2
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    6.058
    Thanks
    3.717
    Thanked 3.039 Times in 1.244 Posts

    Default Ðề: Sống Trên Đời Cần Lắm Một Tấm Lòng

    Có xem trên HTV7 tối qua! Một hoàn cảnh thật đáng thương!

  3. #3
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Sheiran's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Location
    Oasis
    Bài viết
    2.831
    Thanks
    4.867
    Thanked 2.923 Times in 850 Posts

    Default Ðề: Sống Trên Đời Cần Lắm Một Tấm Lòng

    Tây Ninh phải gần SG ko? Nếu phải khi nào sắp xếp đi 1 chuyến...
    Welcome visit to: My company, My forum, My Blog Thanks all!

  4. #4
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket MinhThy's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    2.088
    Thanks
    2.347
    Thanked 1.804 Times in 388 Posts

    Default Ðề: Sống Trên Đời Cần Lắm Một Tấm Lòng

    ***Xin các bạn hãy bỏ chút thời gian để đọc entry này, để thấy quanh ta cuộc sống còn những góc khuất, và ta quá bé nhỏ để vươn tay cứu giúp
    ...nếu không có những tấm lòng


    Hôm nay MinhThy post lại bài về "Ngoại" - một cụ già đã hơn 90 tuổi ở khu triễn lãm Hoàng Văn Thụ, thời gian gần đây MinhThy lại có thêm một thông tin và hoàn cảnh éo le của Ngoại. MinhThy và các bạn mình đang cố gắng giúp đỡ phần nào cho cuộc sống và thuyết phục đưa Ngoại về Viện dưỡng lão để Ngoại được chăm sóc tốt hơn.

    Ngoại ngồi ngay cổng chính của Trung tâm hội chợ triễn lãm quốc tế Hoàng Văn Thụ, Tân Bình, TPHCM rất mong các anh chị và các bạn khi có dịp đi ngang qua, hãy dừng xe mua giúp ngoại cái bánh hoặc đơn giản chỉ là trò chuỵên, vì Ngoại ngồi 1 mình buồn lắm.

    Xin chân thành cảm ơn.


    Bà ở trong một con hẻm nhỏ, ghập ghềnh và chật hẹp đến nỗi tôi chỉ có thể để xe ở ngoài mà đi bộ vào. Nơi đó ko fải là 1 căn nhà, mà trông như 1 cái chòi xiêu vẹo được chắp vá.

    Một bà cụ nhỏ thó, lưng còng và ốm yếu bước ra. Tôi khóc. Ko thể nói được lời nào. Cứ thế, tôi chỉ khóc.

    Các bức vách của căn nhà còn nguyên vết tích của gạch vữa, vậy mà hàng tháng nơi ấy móc túi của bà tận 500 ngàn. Bà bảo chúng tôi lên căn gác nhỏ của bà để xem nơi bà ngủ. Chiếc cầu thang gỗ ko tay vịn, với cặp mắt mờ và đôi chân yếu, bà tựa lưng vào tường và cứ thế bước lên, bước xuống. Ngay cả tôi còn ko đảm bảo cho sự an toàn của mình khi bước lên trên những mảnh gỗ ấy.

    Căn gác nhỏ, ọp ẹp, hớ hênh và tạm bợ. Tôi đã bắt đầu quen với việc chế ngự cảm xúc, vậy mà đôi khi mắt vẫn cay cay vội vàng nhìn qua hướng khác.

    ...

    Ko trò chuyện được lâu, vì bà phải đi bán lúc 13h. Vậy đó, ngày này qua ngày khác, bà ra khỏi nhà lúc 13h trưa và trở về khi đã 23h đêm. Sống với gió, với nắng, với mưa ngần ấy năm trời nên sức khỏe của bà bây giờ cũng mong manh lắm. Nhưng bà chỉ mong cái lưng hết nhức, cái chân hết đau, để bà còn đi bán kiếm tiền nuôi những đứa cháu.

    Chia tay bà, tôi về nhà trong nỗi băn khoăn nghẹn ngào.

    20h, tôi tìm đến chỗ bà bán. Bà quá nhỏ bé lặng lẽ trước sự ồn ào xô bồ của phố xá và con người nơi đây. Tôi thấy một vài bạn trai ngồi xung quanh bà. Họ chỉ lặng lẽ nhìn cho đến khi tôi xuất hiện. Tôi đã vui hơn khi được gặp bà và tưởng như đã chế ngự được cái cảm xúc trẻ con ban sáng. Nhưng... chỉ nói được câu thứ 2 tôi lại khóc. Anh thanh niên ấy lặng lẽ nhìn tôi.

    Chúng tôi nhìn nhau và cùng nhìn bà. Hỏi thăm anh mới biết, cũng nhờ một vài bài viết nào đó trên blog mà anh tìm đến bà...

    Từ 13h cho đến khi gặp tôi, bà chỉ bán được 10 ngàn.

    Tôi ngồi bên bà suốt buổi tối. Xe cộ qua lại quá đông, đèn xe chiếu sáng làm tôi nhòe cả mắt, huống chi bà. Nhiều anh thanh niên dừng xe, dâng đôi bàn tay lễ phép biếu bà 10 ngàn. Những chị phụ nữ ghé mua mà ko cần tiền thối.

    Tối nay tôi biết bà rất vui, vì bà cứ nhờ tôi đếm đi đếm lại 250 ngàn mà bà đã ko tin đó là số tiền bà kiếm được. Bà vui, tôi vui. Bà cười, tôi khóc.

    Ngồi được một lúc thì có người phụ nữ tới lấy tiền bánh. Hôm nay bà bán được 38 cái và fải trả cho họ 95 ngàn. Bà ko lời 1 xu. Họ, kiếm tiền trên cái khổ của người khác.

    21h30 bà ngủ gục, tôi giục bà về vì "hôm nay bà bán được nhiều rồi" nhưng tôi biết bà sẽ ko về. Bà là thế, cứ tẩn mẩn ngồi đó, cho đến khi phố xá vắng vẻ đìu hiu.

    Rất mong mọi người hãy cùng chia sẽ với tôi về hoàn cảnh của bà cụ, người mà bất cứ ai cũng muốn gọi thân thương là Ngoại. Hãy cùng với chúng tôi giúp đỡ bà nhé.

    Những hình ảnh của ngoại



    Để chụp được tấm ảnh này, ngoại phải chịu đau để đứng dậy vì lưng ngoại đau lắm



    Chỗ ngủ của ngoại



    "Ngoại chụp có đẹp ko con", bà đã hơn 90 tuổi



    Ngoại chỉ có thể ngồi như thế này, và ngoại đã ngồi như thế này suốt 10 tiếng ngoài đường trên chiếc ghế nhựa nhỏ



    Mắt ngoại gần như mù, ko thấy, ko phân biệt được đồ và tiền. Ai mua gì, đưa bao nhiêu nói bấy nhiêu để ngoại biết mà thối lại



    Cái bao đẹp quá, ngoại vuốt lại cho thẳng



    Cháu gái nuôi gọi ngoại là cố, bé ngoan ngoãn và lễ phép, đang học lớp 1. Hằng ngày vào chùa bán nhang kiếm tiền phụ ngoại. Hôm nay bé vui vì có nhiều quần áo đẹp



    Dì 2, con gái nuôi của ngoại, 70 tuổi, sức khỏe yếu nên dì cũng chỉ bán nhang và ở nhà lo cơm nước, giặt giũ cho ngoại.

    Con bé 7 tuổi kêu bà bằng Cố không cha không mẹ, bà thương. Thằng cháu bị tâm thần chỉ ăn ở ngoài đường, còn có gì ngon đem về đều dành cho bà hết, bà không nỡ bỏ. Bà nói "bà mong được chết ở ngoài đường để tụi nhỏ không thấy bà lúc ấy..."

    Tôi nghẹn... Lấy vội cuộn khăn giấy của bà...

    Bà đi bán vì gia đình nhỏ của bà, 1 gia đình không có ai là ruột thịt, chỉ vì tình thương giữa người với người mà nên 1 gia đình. Và bà vẫn muốn góp công sức dù tuổi đã già sức đã cạn.

    Tôi muốn được ngồi thêm với bà để bà tâm sự, nhưng thời gian bà đi bán đã sắp đến... Tạm biệt bà & chắc chắn tôi sẽ gặp lại bà.

    Trưa...

    Gần 2h mưa bắt đầu trút. Tôi nghĩ đến bà. Thay vội cái áo, lấy thêm cây dù, tôi vội vã chạy ngay đến chỗ bà bán. Tôi lại nghẹn.

    Bà ngồi đó, co ro trong cây dù chỉ đủ che cho hàng hoá & nửa tấm thân cong cong của bà. Tôi gửi xe & ngồi với bà, trên lề đường, xe cộ qua lại, mưa vẫn rơi...

    Tôi nói với bà muốn mua hết số hàng bà bán để bà về sớm nghỉ ngơi hôm nay. Bà nói không được, bà đã dặn chú xe ôm 11h tối lại đón, bà không muốn chú ko có tiền tối nay, cuộc sống chú vất vả lắm.

    Rồi bà lấy bánh cho tôi, bà nói bánh của bà ngon lắm, loại tốt, bà bán không lấy lời nhiều như người ta. Ngoài bánh ra, bà còn bán chuối nướng. Bà bán giùm chị kia, "tội nghiệp nó lắm, ba mươi mấy tuổi mà phải một mình bươn chải nuôi chồng con & gia đình chồng. Bà bán giùm chứ không lấy lời."

    Bà ngồi trên chiếc ghế nhựa, có tấm lót mỏng mà theo bà là tấm nệm. Bà mỏi lưng lắm chứ vì chẳng có chỗ dựa, nhưng "bà ráng chịu".

    Tôi ngồi cùng bà cả 1 buổi chiều, lúc mưa lúc tạnh lúc lại mưa. Tôi cảm nhận rằng bà vui lắm, vì bà kể rất nhiều chuyện cho tôi nghe, tâm sự những ước muốn của bà và cả khuyên nhủ tôi cách sống. Cuối mỗi câu chuyện, bà nói "bà buồn!", nhưng bà lại cười với tôi. Nụ cười của số phận.

    Tôi khuyên bà vào viện dưỡng lão, vì ở đó bà sẽ có bè bạn, có cô y tá chăm sóc cho bà. Bà lắc đầu nguầy nguậy, bà muốn đi bán để có tiền nuôi cháu và bà muốn buổi tối được nằm trên chiếc giường nhỏ trên gác trong không gian yên tịnh.

    Khách đến mua hàng bà không phải vì cái bánh cái kẹo, mà chính là muốn cho bà tiền. Bà không biết bao nhiêu tiền đâu, vì bà không thấy, bà hỏi tôi & cám ơn những người ấy. Tôi giúp bà gói bánh mà nước mắt rơi chẳng hay, vì cảm động. Có chị thấy tôi vậy, cũng lau vội nước mắt và thăm hỏi hoàn cảnh của bà. Tôi biết rằng vẫn có người tốt trên đời này.

    Rồi cũng đến lúc tôi phải trở về với gia đình, tôi trả bà về lại với cuộc sống mưu sinh như thường ngày của bà, thui thủi bên cái bánh cái kẹo, với đồng tiền nhân ái & với cả nắng... gió... mưa...

    Đường về tấp nập, mà tôi cứ thấy mãi dáng gầy cong cong của bà trên góc nhỏ con đường. Mưa đã tạnh, mà mắt tôi vẫn thấy cay xè như ngàn giọt mưa bắn vào.

    Tôi biết, còn nhiều người như bà lắm...

    Bà ngồi 1 góc rất nhỏ trên lề đường, trước cổng chính của Trung tâm Triển lãm Hoàng Văn Thụ. Các bạn có thể chạy ngang qua để thấy hoàn cảnh đáng thương của bà & hãy giúp đỡ bà.

    Ko viết nữa, xem hình thôi nhé, mọi người sẽ cảm nhận sâu sắc hơn và thấy rằng cuộc sống của chúng ta vẫn còn rất may mắn và hạnh phúc.



    Ngoại hỏi "sao con chụp hình Ngoại hoài vậy?". Tôi trả lời "vì Ngoại rất đẹp"



    Ngoại che bánh kỹ lắm, chứ Ngoại thì sao cũng được. Cái nón lá của Ngoại ướt sũng, đội vào hay bị ngứa đầu



    Ngồi dưới mưa, Ngoại khoe tôi hôm qua được anh thanh niên tốt bụng nào đó cho cái máy đọc kinh Phật của Úc. Ngoại khen đồ Úc xịn nhất, nhưng cái máy đọc tiếng Úc nên Ngoại ko hiểu. Lâu lâu Ngoại lấy ra nghe cho đỡ buồn

    Tối thế này ai thấy được Ngoại?



    Thật sự chẳng thấy gì cả, chỉ là 1 cây dù. Vậy mà Ngoại vẫn ráng ngồi bán đến tận 11g đêm


  5. #5
    Gold Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket thachanhtim's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    1.076
    Thanks
    358
    Thanked 454 Times in 106 Posts

    Default Ðề: Sống Trên Đời Cần Lắm Một Tấm Lòng

    Trích dẫn Trích dẫn của MinhThy Xem bài viết
    ***

    Hôm nay MinhThy post lại bài về "Ngoại" - một cụ già đã hơn 90 tuổi ở khu triễn lãm Hoàng Văn Thụ, thời gian gần đây MinhThy lại có thêm một thông tin và hoàn cảnh éo le của Ngoại. MinhThy và các bạn mình đang cố gắng giúp đỡ phần nào cho cuộc sống và thuyết phục đưa Ngoại về Viện dưỡng lão để Ngoại được chăm sóc tốt hơn.

    Ngoại ngồi ngay cổng chính của Trung tâm hội chợ triễn lãm quốc tế Hoàng Văn Thụ, Tân Bình, TPHCM rất mong các anh chị và các bạn khi có dịp đi ngang qua, hãy dừng xe mua giúp ngoại cái bánh hoặc đơn giản chỉ là trò chuỵên, vì Ngoại ngồi 1 mình buồn lắm.

    Xin chân thành cảm ơn.


    Minh Thy ơi !
    Câu chuyện về bà cụ nhóm chị đã từng đến, từng giúp, từng thăm...và hiện tại cũng thỉnh thoảng ghé qua cụ ...nhưng chỉ mua những món ăn cho cụ hoặc thấy cụ đang thiếu gì thì mua mà thôi...
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=413547
    Em tham khảo thêm topic này em nhé...
    Và hiện tại nơi cụ đang ngồi bán có 01 số "..." đang lợi dụng lòng tốt mọi người mà ....cụ mắt mũi ko còn thấy đường rõ...
    Cách đây khoảng mấy tháng tụi chị mới xây sửa xong cho cụ cái tolet...
    hằng ngày hằng tuần ...vẫn còn nhóm tình nguyện viên ở với cụ để kìm thời ngăn ngừa ..."..." và quan tâm xem cụ thiếu gì để mà giúp đỡ...
    Nhưng chuyện vào dưỡng lão thì cụ đã kiên quyết ko chịu đi ...tụi chị đã từng chỡ cụ đến dưỡng lão cho cụ chơi và để cụ ở thử 01 ngày ...nhưng cụ bỏ ăn cương quyết đòi về ....
    *** Looking for king...
    Ta hay chê cuộc đời méo mó,
    Sao không tròn ngay tự trong tâm
    Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm,
    Nhưng cây phải biết vươn lên tìm sự sống


  6. #6
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket MinhThy's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    2.088
    Thanks
    2.347
    Thanked 1.804 Times in 388 Posts

    Default Ðề: Sống Trên Đời Cần Lắm Một Tấm Lòng

    Trích dẫn Trích dẫn của thachanhtim Xem bài viết
    Minh Thy ơi !
    Câu chuyện về bà cụ nhóm chị đã từng đến, từng giúp, từng thăm...và hiện tại cũng thỉnh thoảng ghé qua cụ ...nhưng chỉ mua những món ăn cho cụ hoặc thấy cụ đang thiếu gì thì mua mà thôi...
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=413547
    Em tham khảo thêm topic này em nhé...
    Và hiện tại nơi cụ đang ngồi bán có 01 số "..." đang lợi dụng lòng tốt mọi người mà ....cụ mắt mũi ko còn thấy đường rõ...
    Cách đây khoảng mấy tháng tụi chị mới xây sửa xong cho cụ cái tolet...
    hằng ngày hằng tuần ...vẫn còn nhóm tình nguyện viên ở với cụ để kìm thời ngăn ngừa ..."..." và quan tâm xem cụ thiếu gì để mà giúp đỡ...
    Nhưng chuyện vào dưỡng lão thì cụ đã kiên quyết ko chịu đi ...tụi chị đã từng chỡ cụ đến dưỡng lão cho cụ chơi và để cụ ở thử 01 ngày ...nhưng cụ bỏ ăn cương quyết đòi về ....
    Vâng chị. Chuyện này em cũng biết được từ năm ngoái rồi. Lâu rồi em không đến thăm bà được, gần đây mới nghe tụi bạn nói lại. Mấy đứa bạn em cũng thuyết phục ngoại nhưng không được. Chẳng biết sao nữa >.<

  7. #7
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    6.058
    Thanks
    3.717
    Thanked 3.039 Times in 1.244 Posts

    Default Ðề: Sống Trên Đời Cần Lắm Một Tấm Lòng

    Thông tin giữa TAT và MT phải hiểu như thế nào bây giờ? Làm việc tốt thì chúng ta không ngại nhưng chỉ e rằng lòng tốt bị đặt sai chỗ! Dù sao thì giúp đỡ cụ già như thế cũng là điều nên làm!
    Last edited by TeacherABC; 24-09-2009 at 11:14 PM.

  8. #8
    Gold Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket thachanhtim's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    1.076
    Thanks
    358
    Thanked 454 Times in 106 Posts

    Default Ðề: Sống Trên Đời Cần Lắm Một Tấm Lòng

    Trích dẫn Trích dẫn của TeacherABC Xem bài viết
    Thông tin giữa TAT và MT phải hiểu như thế nào bây giờ? Làm việc tốt thì chúng ta không ngại nhưng chỉ e rằng lòng tôt bị đặt sai chỗ! Dù sao thì giúp đỡ cụ già như thế cũng là điều nên làm!
    Sáng nay đọc bài MT post, TAT muốn MT tham khảo thêm á...
    Bà cụ thì thật đáng thương, chúng ta chỉ nên giúp cụ bằng những hình thức "đúng" nhất ..chúng ta đừng để lòng tốt bị bọn người bất lương lợi dụng ...
    Từ thiện có rất nhiều cách, cách nào hữu hiệu nhất chúng ta sẽ làm...
    Và khâu khảo sát thực tế luôn là quan trong nhất...
    Nơi nào cần giúp, nơi đó cần gì ?...
    Chứ đừng để tấm lòng và sự giúp đỡ của mình và mọi người ...như hạt muối bỏ biển thì ko đáng mà thôi...
    Nơi đây các em tình nguyện viên hàng ngày vẫn âm thầm bên Cụ đó...
    Hằng ngày chúng ta nếu có việc đi ngang có thể mua cho cụ bị phở, cái bánh, lóc sữa hoặc mua dùm quà bánh cho cụ ...đó là những gì chúng ta có thể giúp cụ trong thời gian này ?
    Món bánh bao là món cụ thích nhất đó cả nhà...
    *** Looking for king...
    Ta hay chê cuộc đời méo mó,
    Sao không tròn ngay tự trong tâm
    Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm,
    Nhưng cây phải biết vươn lên tìm sự sống


  9. #9
    Gold Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket OA _ NỮ's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    4.994
    Thanks
    4.403
    Thanked 9.333 Times in 1.852 Posts

    Default Ðề: Sống Trên Đời Cần Lắm Một Tấm Lòng

    Oa nữ trước kia khi còn đi làm đêm, cũng hay mang chăn và đồ ăn cho những người vô gia cư vào những đêm đông. Xong chốc quay lại họ đã mang đi đổi rượu rồi, hỏi thì họ nói bị người khác lấy mất...
    Nhiều khi muốn giúp lắm, xong ko biết giúp sao.
    Ở condo Oa Nữ ở, có ông mục sư già da đen về hưu, Mỗi đêm he hay lần qua phố cổ gọi mấy người vô gia cư về nhà cho họ ăn uống, tắm rửa rồi ngủ qua đêm vào những ngày mưa tuyết...Oa Nữ đêm đi làm về cũng thường bào đầu bếp nấu soup hay cơn chiên mang lên nhà he cho họ. Họ thường hay níu áo hỏi xin rượu và thuốc lá...Potay.
    Que Sera, Sera. Whatever will be, will be
    The future's not ours, to see
    Que Sera, Sera

  10. #10
    Gold Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    853
    Thanks
    368
    Thanked 1.221 Times in 314 Posts

    Default Ðề: Sống Trên Đời Cần Lắm Một Tấm Lòng

    Theo thiển ý của langthang, còn rất rất rất nhiều chổ cần một tấm lòng. Nếu các bạn thật sự muốn làm từ thiện, xin đừng tập trung vào những nơi báo chí đưa tin, hoặc những người đã được những người khác giúp đỡ mà hãy tìm những nơi hoang sơ, hẻo lánh, khó khăn ... những người thật sự khát khao cần một câu nói ân tình, một nghĩa cử cao đẹp hay một miếng khi đói ... đó là những trại phong, nơi nuôi trẻ mồ côi, những người bệnh HIV hay những người tàn tật. Dưới đây là một nơi dành cho các bạn tham khảo.
    Trung tâm bảo trợ xã hội Chánh Phú Hoà - Bình Dương. Nơi nuôi người già, người tàn tật và các trẻ em cơ nhở, không nơi nương tựa, đang thiếu ăn, đói uống hàng ngày.
    Ngày chủ nhật 27/9 này, ba tổ chức Renaissance, Toyota fan club và Sourcing and Purchasing club sẽ tổ chức thăm viếng và tổ chức tiệc trung thu nơi đó.
    Các bạn nào yêu thích có thể tham gia và liên hệ gấp với mail sau: sinh.huynh@renaissance-saigon.com
    Mong lắm những tấm lòng ... để cho gió cuốn đi ...
    P/S:
    Những người tham gia sẽ tập trung tại thành phố - đi bằng xe bus hoặc hẹn tại trung tâm Chánh Phú Hoà. Quyên góp tiền mặt hoặc đồ đạc cũ. Có một bữa ăn miễn phí do nhà hàng Đồng Giã ở Thuận An tài trợ.
    Last edited by langthang; 25-09-2009 at 10:07 AM.
    Bầu thơ, túi rượu, câu ca
    Lang thang quậy phá, buông ra tiếng khà

Trang 1 / 2 12 LastLast

Posting Permissions

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời
  • Bạn không thể dùng tập tin đính kèm
  • Bạn không thể hiệu chỉnh bài
  •