Bài 1 đến 10/56

Chủ đề: Đèn không hắt bóng

Hybrid View

  1. #1
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    8.176
    Thanks
    301
    Thanked 3.169 Times in 588 Posts

    Default Ðề: Đèn không hắt bóng

    Bà cụ Chiyô thút thít khóc thầm, rồi đưa ngón tay lên quệt mũi.
    - Cám ơn bác sĩ. - Nước mắt lưng tròng, bà cúi chào rồi ra khỏi phòng.
    Naôê nhìn theo cái bóng dáng còm cõi, bé nhỏ của bà cụ, rồi quay về phía Nôrikô.
    - Kôbasi không nói với bà cụ là ông già không còn hy vọng gì à?
    - Không, hình như ông ta không nói thẳng.
    - Như thế không được. Kết quả chẩn đoán phải nói lại cho vợ bệnh nhân biết.
    - Chắc ông ta chưa dám nói thôi. Hai ông bà cụ khốn khổ như vậy...
    - Thế thì sao? Bệnh tật là bệnh tật.
    - Hai ông bà không có con, cứ thế cui cút sống với nhau đến khi già. Đôi khi nhìn bà cụ lăng xăng săn sóc chồng mà thương đến ứa nước mắt.
    - Tội nghiệp bà cụ thật...
    - Đêm đêm bà cụ lên giường nằm sát cạnh chồng. - hai người gầy gò bé bỏng trông như hai đứa con nít.
    - Các bệnh nhân khác không nói gì à?
    - Nói gì bây giờ? Thì cũng có người thấy lạ lạ, nhưng không hề khó chịu. Ở trong phòng chung này họ đều quan tâm tới nhau cả.
    - Nói chung bà cụ cừ thật, cư xử rất hay.
    Nôrikô thở dài.
    - Chẳng lẽ họ không có họ hàng thân thuộc thật sao? Không có lần nào thấy ai đến thăm cả.
    - Thế cũng hay. Đỡ rắt rồi về chuyện trợ cấp. Tiền bạc không có, họ hàng cũng không: thế là không còn vấn đề gì nữa.
    - Nhưng đối với họ thì sao? - Nôrikô ngờ vực.
    - Thì cô cứ nghĩ mà xem: nếu ông già cứ phải tính xem tiền trợ cấp đủ được đến đâu và phải bù thêm bao nhiêu tiền mặt nữa thì ông sẽ khổ vô cùng.
    - Cũng đúng... đến khi ông cụ chết bà ấy sẽ khổ sở lắm nhỉ?
    - Biết làm thế nào được?
    - Họ ăn ở với nhau thuật thảo như vậy... Cũng khó nói thật với họ.
    - Người thân nhất định phải biết trước mới được.
    - Nhưng biết trước như vậy cũng khủng khiếp quá.
    - Dù sao thì cái chết vẫn là một cái gì khủng khiếp. Có phải không Tômôkô?
    Lúc bấy giờ Tômôkô Kawaai đagn ngồi cạnh Nôrikô, cô quấn gạc làm tămbông. Cô thở dài:
    - Nếu phải chết thì chi bằng cùng chết với người yêu.
    - Tự tử tay đôi à?
    - Ờ, dĩ nhiên là lãng mạn. Nhưng chứng kiến cái chết của một người thân chắc chắn là khủng khiếp.
    Tômôkô bỏ tấm gạc sang một bên và ngước mắt lên. Cô mới hai mươi tuổi, khuôn mặt tròn trĩnh sáng ngời tuổi trẻ.
    - Như hai ông bà già kia - hai người thật như một... Sống với nhau như cùng chung một hơi thở, tuyệt thật!
    - Nhưng chết thì vẫn phải mỗi người một đàng. - Nôrikô đám. - Rồi cũng phải có người chết trước.
    - Nghĩ đến chuyện ấy thật ghê rợn! - Tômôkô rùng mình.
    Naôê không tham dự vào câu chuyện. Nghe đến đây ông đột nhiên đứng dậy, rồi hai tay đút vào túi áo blouse, ông bước ra hành lang.
    Ngày mùng mười tháng mười hai, tức bốn ngày sau khi xảy ra cái "sự cố" đêm ấy, Đzyunkô Hanađzyô ra viện.
    Sêkiguchi quả quyết với mọi người rằng Hanađzô đã bị buộc phải rời bệnh viện sau một cuộc nói chuyện không lấy gì làm thân thiện với bác sĩ trưởng: trước đó chính bà ta đã báo cáo sự việc đã xảy ra với bác sĩ trưởng. Tuy vậy không có ai tin lấy một chữ nào trong những lời bà nói.
    Bà y tá trưởng quả nhiên đã không bỏ lỡ cơ hội báo cáo với bác sĩ trưởng, nhưng ông này, như ta có thể đoán trước, đã bỏ ngòai tai tất cả những điều bà ta nói. Ngày ra viện - mùng mười tháng mười hai - đã được ấn định từ trước.
    - Khó lòng một con người hám lợi như bác sĩ trưởng lại có thể đuổi một bệnh nhân giàu có như vậy. Mà lại chỉ vì một chuyện không đâu như thế. Cô ta đã mời một anh bạn trai đến chơi: như thế thì có cái quái gì mà làm to chuyện! - Các nữ y tá kháo nhau như vậy.
    Tuy nhiên sau buổi nói chuyện với bà y tá trưởng, ông bác sĩ trưởng cũng cho mời Naôê đến gặp.
    - Có đúng thế không? Những chuyện bà y tá trưởng kể ấy mà?
    - Tôi không biết, - Naôê nhún vai, - đêm ấy tôi không có mặt ở bệnh viện. Nhưng bác sĩ trực khẳng định rằng những chuyện ấy là có thực.
    - Gớm cái cô bé!... Thế mới là khí phách đàn bà... Còn cái anh kia là ai thế? Kenđzi Tanimôtô à? Cái anh ca sĩ ấy à?
    - Nghe nói chính anh ta.
    - Chắc hai người đã dính với nhau từ lâu rồi.
    - Không biết.
    - Ừ... - Yutarô cười. - Bà y tá trưởng cứ lồng lên. Bà ấy bảo phải đuổi cô ta ra khỏi bệnh viện, để làm gương cho kẻ khác. - Tôi thì tôi cho rằng không việc gì phải nghiêm khắc đến thế, hả?
    - Dù ssao thì câu chuyện này cũng không hề có ảnh hưởng gì đến sức khỏe của cô ta. Hoặc ít nhất cô ta cũng cảm thấy như thế.
    - À-à... Thôi được rồi. - Ngay từ đầu Yutarô đã không hề có ý muốn làm to chuyện. - Thế thì thế này: ta hãy nói rằng bác sĩ trưởng đã mắng cô ta một trận.
    - Tôi hiểu.
    - Thế còn... thân hình của cô ta chắc đẹp lắm nhỉ... - Bác sĩ trưởng đột nhiên đổi đề tài và nhìn Naôê có ý chờ đợi. - Nước da trắng..
    - Tái thì đúng hơn.
    - Thế à?... - Yutarô mơ mộng nhìn lên trần. - Da tái và mịn...
    - Không, da cô ta chẳng ra gì.
    - Có thể là vì mệt? Cô ấy làm việc nhiều lắm.
    - Tôi không nghĩ như thế. Có lẽ vì ma túy thì đúng hơn.
    - Ô, thế à?! Tại sao anh lại kết luận như vậy?
    - Có vết tiêm ở hai cánh tay, mà da thì khô.
    - Ra thế-ế-ế đấy... - Yutarô đay giọng. - Nhưng để làm gì? Sao cô ta lại cần đến ma túy?
    - Theo tôi, chủ yếu là để hưởng lạc.
    - Nghe nói tiêm như thế thích lắm phải không?
    - Tôi không biết. Chắc thế, - Naôê đáp xẵng.
    Yutarô hạ giọng nói khẽ:
    - Tôi nghe nói đó là một món thuốc dùng cho đàn ông rất tốt...
    - Vâng. Trong tình trạng quá mệt mỏi về thể chất thì nó có tác dụng kích thích/.
    Yutarô đang khá bận tâm với những phen thất bại của mình với Mayumi. Tán tỉnh thì còn đủ sức, nhưng hễ đi đến cái việc chủ yếu thì...
    - Tôi vẫn không hiểu. - Ông ta xoay xoay cái đầu. - tại sao một cô gái ngây thơ kiều diễm như vậy lại cần đến ma túy?
    - Cô ta chỉ có vẻ ngây thơ trên sân khấu mà thôi.
    - Ờ-ờ... cứ nhìn trên ti-vi thì đúng là một người khác hẳn!
    - Bao giờ chả thế: bên ngòai là một đằng, bên trong là một nẻo.
    Yutarô sượng sùng nháy nháy cặp mắt: ông ta sợ rằng Naôê nói như vậy là có ý ám chỉ mối liên hệ của ông với Mayumi. Nhưng ông chỉ thấy Naôê trầm ngâm mân mê cái chén trà trên tay.
    - Thế anh chưa nói gì với cô ta chứ?
    - Chưa, vả lại có phải tôi bắt gặp cô ta trong cái vụ ấy đâu. Mà không có chứng cớ gì thì nói sao được...
    - Như tôi đây, thử nhào vô xem sao có được không nhỉ - Yutarô thở dài.
    - Theo tôi thì không. Dĩ nhiên, nếu ông đang chuẩn bị chết thì đó lại là chuyện khác.
    - Ồ không, hiện nay thì xem chừng tôi chưa muốn chết. - Yutarô cười xòa.
    Gương mặt Naôê vẫn kín như bưng.
    Ngày ra viện, Naôê ghé vào phòng Đzyunkô. Trong phòng đã thấy ông chủ tịch công ty truyền hình, ông bầu và người lái xe ngồi sẵn đấy.
    - Xin các vị làm ơn sang phòng bên một chút, - Naôê yêu cầu.
    Trên cơ thể của Đzyunkô mọi thứ đã gần như bình thường, cho nên cuộc khám nghiệm kết thúc rất nhanh.
    Vừa mặc xong áo quần, Đzyunkô đã hỏi:
    - Bao giờ tôi phải đến khám lại?
    - Tuần sau. Rồi sau đó cứ mỗi tháng lại đến một lần.
    - Nếu có thể, cho tôi đến vào buổi tối thì tiện hơn...
    - Có thể được, nhưng chỉ vào những phiên trực của tôi.
    - Bây giờ đã có thể biết tiên sinh trực vào những tối nào chưa?
    Nôrikô, không che giấu nỗi bất bình, quay sang phía Naôê.
    - Nhưng như thế không đúng qui chế!
    - Cái gì không đúng qui chế? - Naôê không hiểu.
    - Các bệnh nhân ngọai trú đều phải đến khám ban ngày.
    - Ta có thể coi đây là một ngọai lệ, - Naôê nói. Đọan vứt chiếc khăn mặt lên cái khay của Nôrikô, ông đi ra phía cửa/.
    - Không đã ! Tiên sinh! - Đzyunkô gọi giật.
    Naôê quay lại.
    - Tiên sinh ạ, thế có thể cho phép tôi thỉnh thỏang đến nằm viện, chẳng hạn mỗi tháng một lần, được không ạ? Đôi khi cũng muốn nghỉ ngơi chút ít...
    - Xin mời.
    - Và tiên sinh sẽ cho giấy nhập viện chứ?
    - Tôi sẽ cho.
    - Dù tôi không ốm cũng cho chứ?
    - Tôi đã nói rồi.
    - Thế thì cảm ơn tiên sinh quá.
    Đzyunkô mừng rỡ mỉm cười. - Tiên sinh ạ, xin hỏi tiên sinh thích cái gì nhất? Ấy, ví dụ như trong các thức ăn uống ấy?
    - Cái gì? À, có lẽ không riêng một thứ gì...
    - Thế thì khi nào ta cùng đi tiệm đi. Tôi sẽ chiêu đãi. Tôi biết là bác sĩ rất bận, mà tôi cũng bận chả kém gì đâu... Nhưng tôi rất muốn trả ơn tiên sinh.
    - Điều đó hoàn toàn không cần thiết.
    - Ô kìa, tiên sinh ! Tôi chịu ơn tiên sinh nhiều quá mà!
    - Ông bầu của cô đã đút lót cho tôi rồi.
    - Không không, đó là quà của hãng, có dính dáng gì đến tôi đâu. Chúng ta nhất định phải ngồi với nhau ở một nơi nào đó để nói chuyện. - Trong giọng nói của Đzyunkô điểm những âm thanh lẳng lơ. - Bác sĩ làm ơn đi, cho tôi một buổi tối.
    - Bác sĩ rất bận. Hơn nữa bị trĩ như cô mà uống rượu là rất có hại, - Nôrikô nhận xét một cách lạnh lùng.
    - Thế à? Thế còn bia gừng thì sao? Hay là nước quả? Được chứ?
    - Tiên sinh, - Nôrikô nắm lấy khủyu tay Naôê, - họ đang đợi ngòai kia.
    - Bác sĩ đừng quên đấy nhé! - Đzyunkô đá lông nheo với Naôê.
    Một lát sau, Đzyunkô trong chiếc quần ống hẹp và chiếc áo măng-tô nhẹ màu đỏ nhanh nhẹn bước ra khỏi bệnh viện, ngồi lên xe hơi và phóng đi.

    Hết chương 12

  2. #2
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    8.176
    Thanks
    301
    Thanked 3.169 Times in 588 Posts

    Default Ðề: Đèn không hắt bóng

    Đèn Không Hắt Bóng
    Chương 13


    Mayumi không thể tin rằng những điều đã xảy ra tối hôm ấy là có thật. Cô cứ có cảm giác như thể đó chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng những giấc mộng thì với thời gian thường mờ nhạt dần rồi bị quên lãng, chứ buổi tối hôm ấy thì Mayumi nhớ cặn kẽ đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Cõi thực và mê sảng pha lẫn vào nhau trong tâm trí cô, và rốt cục cô chẳng còn hiểu gì nữa. Chỉ có một điều duy nhất rõ ràng: với Naôê đã xảy ra một cái gì không ổn.
    Naôê, con người kiêu ngạo, lạnh lùng... Người thầy thuốc điềm đạm... Xưa nay Mayumi vẫn có cảm giác là cái vẻ điềm đạm, lạnh lùng ấy che giấu một cái gì khác hẳn - sự cô đơn. Một sự cô đơn đắng cay, không lối thóat. Một nỗi buồn tuyệt vọng cần được thông cảm, thương xót. Đối với một người bàng quan, có thể tưởng đâu đó là sự cao ngạo. Rất có thể chính nỗi cô đơn da diết ấy đã thu hút Mayumi.
    Nhưng cái buổi tối khủng khiếp ấy... chẳng lẽ con người ấy lại chính là bác sĩ Naôê cao ngạo? Một gương mặt đờ đẫn không còn chút ý chí, một cái nhìn không có linh hồn, một thân thể rũ rượi. "Hay là mũi tiêm đã có tác dụng như vậy? - Mayumi thầm nghĩ trong khi nhớ lại cái ống tiêm rỗng lăn trên bàn. - Ông ta tiêm thuốc gì vào mình vậy? Chỉ vài giờ thôi mà có thể làm cho con người đến nông nỗi ấy sao?"
    Song Mayumi không hề nói với ai nữa lời. Vả lại một chuyện như vậy thì còn có thể kể cho ai nghe? - Các bạn gái sẽ cười cho. Còn Yutarô - lẽ nào lại đem chuyện ấy chia sẽ với Yutarô!
    Trước mắt cô không lúc nào mờ hẳn hình ảnh Naôê đang quì sụp xuống và van nài: "Đừng đi". Cô càng cố giảy ra dữ dội bao nhiêu thì Naôê càng ôm chân cô chặt bấy nhiêu. Thân hết tàn lực cuối cùng cô mới vung ra được.
    Naôê nằm sấp trên giường, đầu buông thõng xuống. Ông ta cứ thế mà thiếp đi, không còn đủ sức cự động nữa.
    Đợi chừng hai mươi phút, cô mặt áo quần, chải lại mái tóc và chuẩn bị đi ra. Đứng ở cửa cô khe khẽ gọi Naôê, nhưng không thấy trả lời. Lúc bấy giờ MaYumi quay trở lại lấy chăn đắp lên người Naôê và ra khỏi phòng.
    Nỗi thất vọng và tức tối dày vò cô.
    "Vậy thì cái gì đã xảy ra?" - Mayumi tự hỏi - Có lẽ ông ta không dám chiếm đọat mình vì mình là tình nhân của Yutarô chăng? Ông ta sợ vượt qua giới hạn chăng?"
    Trong một thời gian nào đó ý nghĩ này an ủi Mayumi, nhưng rồi sự ngờ vực lại trỗi dậy mạnh hơn trước. Có lẽ ông ta điên chăng?
    Trước đây cô có cảm giác là mình hiểu Naôê. Nhưng bây giờ thì ông ta đã trở thành một cái gì hòan tòan bí ẩn.
    Yutarô đến thăm Mayumi mỗi tuần hai ba lần - thường là cách nhau một ngày, nhưng cũng có khi cách mấy ngày liền.
    Thóat ra khỏi cái vòng kiểm sóat của đôi mắt đầy cảnh giác của bà Ritsukô tuyệt nhiên không phải là đơn giản; luôn luôn phải vắt óc tìm ra những lý do khác nhau - khi thì đi họp, khi thì có cuộc gặp gỡ vì công việc kinh doanh.
    Nhưng từ buổi tối hôm ấy, mấy ngày liền đã qua mà Yutarô vẫn chưa thấy đến và nói chung Mayumi cũng lấy làm mừng; cô chưa kịp hòan hồn, mà lương tâm cô cũng không được trong sạch.
    Nhưng đến cuối tuần Mayumi bắt đầu lo lắng. Thường thường sự vắng mặt của Yutarô dù có kéo dài một chút, cũng không làm cho cô sốt ruột, nhất là khi cô đã nhận được tiền của ông ta đưa, nhưng bây giờ Mayumi đứng ngồi không yên.
    "Nhỡ ông ấy biết được điều gì?" - ý nghĩ này luôn luôn ám ảnh cô, và cứ mỗi lần cái chữ "nhỡ" này hiện lên, cô lại thấy hỏang sợ. Đơn giản hơn cả là hỏi thẳng Naôê; vì nếu có ai biết được điều gì thì chỉ có thể là do Naôê nói ra, chứ Mayumi thì vẫn câm như hến. Nhưng cô không sao có thể đánh bạo đến gặp Naôê được. Cô sợ lắm. Cô sợ Naôê. Cái cảm giác như thể bị hút vào một luồng nước xóay huyền bí không rời cô một khỏanh khắc nào.
    Cuối cùng Mayumi không chịu được nữa. Sau khi đã nghĩ đi nghĩ lại thật kỹ, cô quyết định gọi điện cho Yutarô. Gọi điện về nhà thì không được, vì người cầm ống máy lên có thể là Ritsukô, cho nên Mayumi gọi đến bệnh viện vào buổi sáng, lúc mà có nhiều khả năng nhất là ông ta đang có mặt ở đấy.
    Người cầm ống máy lên là cô thư ký.
    - Tôi ở hãng dược phẩm "Đaikyô". Xin cô làm ơn mời ngài Ghyôđa ra máy.
    Nói chung Mayumi cố tránh gọi điện thọai, nhưng đôi khi - mỗi tháng độ hai ba lần - cô vẫn phải liên hệ với Yutarô, và để khỏi gây ngờ vực, Mayumi tự xưng là người của hãng "Đaikyô". Tuy bệnh viện cũng không phải là nhỏ lắm, nhưng nhân viên cũng không nhiều, mà đa số lại là phụ nữ, vốn là những sinh vật nói nhiều. Và nếu có ai tình cờ biết được "mối tình" của bác sĩ trưởng thì thế nào cũng sẽ có những người "tình nguyện" lập tức báo lại cho mađam Ritsukô.
    Trên thực tế không hề có một cái hãng nào tên là "Đaikyô", nhưng tên này nghe hòan tòan tự nhiên đối với một hãng thuốc. Nếu Ritsukô thấy có điều gì khả nghi thì Yutarô có thể nói là bà đã nghe nhầm. Nhưng cho đến nay thì mọi việc vẫn êm xuôi và cái hãng "Đaikyô" kia vẫn làm ăn "phát đạt". Cứ ba tháng Yutarô lại nghĩ ra một cái tên hãng mới và ghi vào sổ điện thọai của Mayumi. Đôi khi Mayumi quên khuất đi và đứng ra đại diện cho một cái "hãng" đã thôi "họat động" cách đây nửa năm. Tuy vậy cái mưu này vẫn trót lọt. Bà Ritsukô không hề hay biết gì.
    - Cô nói sao ạ? Hãng "Đaikyô" ạ? - Cô thư ký hỏi lại hai lần rồi cắm sang dây nói của bác sĩ trưởng, Yutarô đang ngồi ở phòng làm việc.
    - Tôi nghe đây, - cái giọng hơi khàn của ông ta trả lời. Ông ta thừa biết rằng đó là Mayumi nhưng không hiểu tại sao ông ta vẫn trả lời một cách dè dặt và ngắn gọn.
    - Papa, có việc gì thế?
    - Việc gì là thế nào ạ?
    - Lâu không thấy papa đến. Em hơn lo không biết có chuyện gì xảy ra không. Cho nên mới gọi điện hỏi thử.
    - À-à...Cám ơn\
    "Có lẽ bà Ritsukô đang ở trong phòng hay sao ấy, ông ta nói kiểu gì nghe kỳ quá..."
    - Bao giờ papa đến?
    - Hôm nay thì rất tiếc là không được. Vậy xin hẹn đến...ờ-ờ cứ cho là ngày mai hay là ngày kia.
    - Hôm nay không được à?
    - Vâng, chúng tôi sẽ hết sức cố gắng.
    Mayumi tưởng tượng thấy Yutarô vừa nói câu này vừa lễ phép cúi đầu, và cười phá lên.
    - Này papa nên nhớ rằng hễ không đến là em sẽ tìm ngay người khác đấy! - Cô nói.
    - Da không ạ, quí hãng không phải lo về vấn đề này.
    - Ô kia, papa nói lảm nhảm cái gì thế?! - Mayumi cười như nắc nẻ và bỏ ống máy xuống.
    Yutarô đến Mayumi vào ngày hôm sau như đã hẹn.
    Chưa kịp vào phòng ông đã ômg chầm lấy cô, rồi làm cho cô người chỗ nào cũng dính đầy nước miếng nhưng lại thất bại ê chề một lần nữa.
    - Bận bịu suốt, - ông ta tự bào chữa - mệt quá...
    Trong khi đó Mayumi nhớ lại buổi tối ở nhà Naôê, và lại thấy bức rức khó chịu.
    - Thôi anh đi nhe. - Yutarô nhìn đồng hồ nói, đọan hấp tấp mặc áo quần.
    - Đã đi rồi à ? - Mayumi làm ra một bộ mặt bất mãn. - Thế em thì sao đây?
    - Ở bệnh viện sắp có kiểm kê, ai nấy bận lút đầu lút cổ...
    - Kiểm kê gì vậy?
    - Ủy ban kiểm sóat việc sử dụng ma túy. Nghe nói họ sẽ làm rất nghiêm ngặt.
    - Trong bệnh viện mà cũng phải kiểm kê à?
    - Chứ sao? Kiểm quá đi chứ! Mà đây lại là chuyện ma túy nữa thì dĩ nhiên là tuyệt đối...
    - Ra thế à? - Mayumi lúc bấy giờ đang ngồi trên cái đệm trước tấm gương, trong khỏang nhắc quên hẳn đầu tóc của mình.
    - Vả lại người ta vừa phát hiện ở bệnh viện anh có người dùng ma túy.
    - Ai?
    - Thì cái cô Đzyunkô Hanađzyô ấy!
    - Thật à?! - Mayumi thấy nhẹ hẳn người. Không hiểu tại sao cô cứ chờ đợi nghe một cái tên khác.
    - Ít ra là Naôê thấy như vậy.
    - Bác sĩ Naôê à?
    - Ống ấy nói là xem da thì biết. Lại có cả vết tiêm nữa...
    - Sao, như thế là đủ để kết luận rằng đương sự là người nghiện ma túy?
    - Không, dĩ nhiên là chưa đủ. Nhưng ở đây trực giác không phải là không quan trọng. Một khi Naôê đã nghĩ như vậy thì chắc phải đúng.
    Mayumi kinh ngạc quá. Nữ ca sĩ Hanađzyô nghiện ma túy! Nhưng có một điều còn làm cho cô ngạc nhiên hơn nhiều là chính Naôê đã quan tâm đến điều đó. Giữa những sự kiện này phải chăng có một mối dây liên hệ?
    - Thế bây giờ cô ấy ra sao?
    - Ra viện rồi.
    - Không, là nói chuyện ma túy ấy.
    - Ai mà biết được? Vả lại cũng chưa có bằng chứng đích xác, chẳng qua Naôê phỏng đóan là cô ấy có chích, thế thôi. - Yutarô xoay cái cổ ngắn, nắn lại cái ca-vát. Chà, thanh niên bây giờ... Không còn tài nào hiểu được họ nữa.
    - Papa không định ám chỉ luôn ca/m em nữa đấy chứ?
    - Sao em nói thế. - Yutarô đến cạnh Mayumi và cũng soi mình trong gương.
    - Bác sĩ Naôê ra sao?
    - Vẫn thế... Mà sao? Em muốn cưa ông ta đấy à?
    - Lại còn thế nữa! Mayumi phì cười. - Ông ta là người căm ghét phụ nữ kia mà.
    - Em lấy ở đâu ra thế?
    - Papa còn ngờ vực? Đấy cứ xem bao nhiêu cô y tá trong bệnh viện lượn lờ xung quanh ông ta, mà ông ta cũng chẳng thèm nhìn nữa.
    - Ừ... đàn bà cứ báu quanh ông ta, - Yutarô im lặng một lúc rồi miễn cưỡng tán đồng.
    - À, papa này, thế còn cô con gái papa ra sao rồi? - Trông Mayumi như thể một con quỉ nhập vào.
    - Mikikô ấy à?
    - Đã yên chưa?
    - Hình như yên rồi.
    - Thế papa có biết tối hôm ấy cô bé ở đâu không? - Mayumi nheo nheo đôi mắt một cách bỡn cợt.
    - Ở đâu đâu? Ở nhà một cô bạn gái.
    - Bạn gái... Bạn gái nào?
    - Bạn học từ hồi còn ở trường đại học.
    - Hừm... Thế papa không thử xác minh thêm xem sao à?
    - Để làm gì? Chính nó bảo mà.
    - Chà!
    - Thế thì việc gì đến em? Yutarô phản công. - Có cái gì đặc biệt lắm đâu?
    - Ừ thì thôi, không có gì... - Mayumi rời tấm gương ra nằm ở đi-văng.
    - Em có quen với Mikikô à?
    - Không, không quen.
    - Thế tại sao em lại bận tâm nhiều đến nó như vậy?
    - Một cô dâu mà bỏ lễ xem mắt trốn đi: chuyện đó không thú vị hay sao? Chết cười...
    - Ai cười, ai khóc... - Yutarô mặc áo vét tông - Thôi anh đi.
    - Khoan đã - Mayumi nhổm dậy. - Hay có lẽ cô ta yêu Naôê?
    - Em nói có suy xét đấy chứ? - Yutarô đứng lại bên ngưỡng cửa và ngạc nhiên nhìn Mayumi. - Mikikô ấy à? Nó yêu Naôê à?
    - Thì sao, điều đó không thể có được hay sao?
    - Em có bằng chứng gì không?
    - Không. Chẳng qua em chợt nghĩ ra như vậy.
    Bây giờ thì Yutarô lại không thể yên tâm ra đi được nữa. Ông quay lại và ngồi xuống đi-văng bên cạnh Mayumi.
    - Bác sĩ Naôê đã ba mươi bảy tuổi rồi, - ông nói.
    - Nhưng con gái lại hay thích đàn ông tuổi đó.
    - Con Mikikô đã có lần nào nói chuyện với ông ta đâu.
    - Papa có chắc không? - Mayumi cười nhạt.
    - Em có biết một chuyện gì à? Thế thì nói tọac ra đi.!
    - Em không biết gì hết. Nhưng nhỡ ra hai người có gặp nhau thì sao? Một cách vụng trộm ấy.
    - Vớ vẩn ! Naôê có bồ rồi.
    - Ai thế?
    - Cô y tá Nôrikô Simura.
    - Thế tức là vẫn có đấy... - trước đây Mayumi cũng đóan rằng Naôê tất phải có một cô nào đậy, nhưng bây giờ, khi nghe Yutarô nó ra điềi đó, cô bỗng dưng thấy hoang man. - Nhưng như thế thì có sao? - Cô khinh bỉ phì cường. - Dù ông ta có hai hay ba cô thì em cũng chẳng lấy làm lạ. Naôê kia mà! - Mayumi mạnh dạn lên, tuy lòng cô thấy buồn rười rượi.
    - Hôm nay em ăn nói lạ quá. Nghe mà phát điên lên được.
    - Papa ạ, dĩ nhiên đây là việc của papa, - Mayumi nói với một giọng đầy ẩn ý, - nhưng em cũng khuyên papa là đừng chần chừ với những buổi xem mắt.
    - Cái này thì em có thể yên tâm, sắp tới anh sẽ thu xếp ổn thỏa ngay.
    - Cũng với chàng rể ấy à?
    - Phải, vừa rồi phải xin lỗi anh ta. Nói rằng cô dâu bị kẹt vì có tai nạn.
    - Chà papa chịu khó thật!
    - Chỉ có một đứa con gái thì phải lo chứ.
    - Dĩ nhiên là phải! - Mayumi an ủi Yutarô với tất cả sự tinh quái mà cô có thể có được, rồi nói thêm: - papa hạnh phúc thật đấy.
    - Anh ấy à? Hạnh phúc à ?
    - "Và chỉ mình người cha được hưởng thật thái bình trong sự bất trí..." - Mayumi ngâm nga với một giọng diễn cảm.
    - Em muốn nói gì thế?
    - Thôi được rồi, được rồi, đã về thì về đi.
    Lời lẽ của Mayumi đã làm cho Yutarô rất khó chịu, nhưng bà Ritsukô đang đợi ở nhà, và ông không được quên điều đó. Khi ra đi ông có nói là đến Hội lương y; bây giờ đã sắp năm giờ, mà đến sáu giờ thì hai ông bà đã định sẽ đến nhà Hirayama đánh mạt chược.
    - Thế anh đi nhé?
    - Di đi, đi đi. - Mayumi cũng chẳng thèm quay đầu về phía Yutarô nữa.

  3. #3
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    8.176
    Thanks
    301
    Thanked 3.169 Times in 588 Posts

    Default Ðề: Đèn không hắt bóng

    Yutarô đà đi rồi, mà hồi lâu Mayumi vẫn chưa bình tâm lại được. Còn phải nói: Yutarô chẳng cho cô biết được thêm chút gì, hơn nữa trong đầu óc ông bây giờ chỉ nghĩ đến buổi xem mắt của Mikikô: Naôê đang có một co Nôrikô Simura nào đấy... Thế là mọi thứ cứ rối tung cả lên...
    Nỗi căm ấut đang bị dồn nén của Mayumi bỗng tìm được một lối thóat bất ngờ: "Hay là ta đi gặp cái con Mikikô ấy và cho nó một trận?" Suy nghĩ một lát, Mayumi thấy cái ý này không đến nỗi phi lý quá, mà lại hứa hẹn một cái gì có phần thú vị. "Mày tưởng mày là con gái một ông bác sĩ trưởng thì bao nhiêu hạnh phúc đều thuộc phần mày hết sao? Đừng hòng!" Bây giờ thì Mayumi không còn dừng lại được nữa.
    Lúc bây giờ mới năm giờ chiều, đến lúc phải đi làm việc hãy còn thừa chán thời gian. Sau khi hút một điếu thuốc lá và nhắp ít Brandy, Mayumi giở cuốn sổ điện thọai và nhấc ống máy. Số điện thọai của Yutarô Ghyôđa được ghi không phải dưới chữ G, mà dưới chữ P - tức papa.
    Sau mấy tiếng túyt dài, trong máy có tiếng một người đàn bà có tuổi. Mayumi phát hỏang, sợ rằng chính bà Ritsukô cầm máy, và trong một khỏanh khắc còn lặng người đi nừa là khác, nhưng ngay lập tức cô lại nhớ rằng bà vợ Yutarô có một giọng nói cao, vang lanh lảnh. Có lẽ người nhấc máy là một bà hầu phòng.
    - Xin lỗi, tiểu thư Mikikô có nhà không ạ?
    - Xin chờ cho một phút.
    Người ta cũng chẳng hỏi xem ai đã gọi điện. Chắc là vì người đó không phải là một người đàn ông.
    - Tôi nghe đây, - một giọng trẻ trung và rất trong nói.
    - Mikikô-san đấy ạ?
    - Vâng.
    - Tôi tên là Uêgusa. Tôi muốn được gặp mặt tiểu thơ.
    - Uêgusa? - Trogn giọng nói của Mikikô lộ rõ ý ngạc nhiên. - Xin lỗi, nhưng bà là ai?
    - M-m-m... Biết nói với tiểu thư thế nào đấy... Nói chung, tôi cần kể cho tiểu thư nghe một điều.
    - Điều gì ạ?
    - Việc này có liên quan đến bác sĩ Naôê.
    - Naôê ư?!
    Mayumi cảm thấy Mikikô giật mình.
    - Cô đừng sợ, không có việc gì xảy ra đâu. Chẳng qua tôi có hơi quen ông ấy... - Mayumi nói giọng ôn tồn hơn.
    - Nhưng tôi thì có liên quan gì?
    - Tôi có nghe được một vài điều... Nhưng xin cô đừng sợ, tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi. Ta có thể gặp nhau hôm nay được không? Chẳng hạn vào lúc... hay ngay bây giờ cũng được.
    Sau một quãng lặng im Mikikô nói thì thào:
    - Được.
    - Vậy thì sáu giờ ở Sibuya nhé? - Và Mayumi nói tên một hiệu cà-phê nhỏ rất ấm cúng.
    - Nhưng... Tôi chưa bao giờ biết được mặt bà.
    - À vâng!
    Mayumi quên khuấy đi rằng chính cô cũng không biết mặt Mikikô.
    - Tôi sẽ mặc măng-tô màu tím, tay cầm một tờ nhật báo phụ nữ, - Mayumi nói.
    - Còn tôi... sẽ mặc áo măng-tô trắng.
    - Tạm biệt, - Mayumi đặt ống máy xuống và bỗng thấy xấu hổ ghê gớm.
    Mỗi lần đi làm, Mayumi ăn mặc rất nhũn nhặn. Chiếc áo mặc để phục vụ khách thì cô cầm theo. Ngày ở Tôkyô, nơi mà các đường phố khá đông những người phụ nữ ăn mặc sang trọng, một cách trang phụ có vẻ khiêu khích như váy mini có nhiều đường viền cũng có phần quá lộ liễu. Mọi người sẽ thấy rõ ngay rằng đây là một cô gái bán bar đang vội vã đến nơi làm việc. Mayumi tuyệt nhiêu không lấy làm ngượng về nghề nghiệp của mình, nhưng cô rất khó chịu với những cái nhìn quá thô lỗ của những người đàn ông qua đường.
    Cô mặc chiếc áo măng-tô màu tím, cầm lấy tờ báo và cái hộp đựng chiếc áo dài mini. Vì không gọi được tắc-xi, cô đến chậm khỏang năm phút, nhưng điều đó cũng không làm cô phiền lòng cho lắm, - lúc nào và ở đâu cô cũng đến chậm.
    Bước vào hiệu cà-phê, Mayumi trông thấy ngay bên cửa sổ một cô gái mặc đồ trắng. Cô ta đang trầm ngâm nhìn ra cửa sổ. Mikikô!
    Mayumi rất ngạc nhiên khi thấy Mikikô, cô gái cùng tuổi với mình, trông lại trẻ măng như một cô bé mới lớn. Khi Mayumi đến gần, Mikikô ngước mắt lên và đứng dậy.
    - Mikiko-san?
    - Vâng.
    - Còn tôi là Uêgusa.
    Mikikô trông rất xanh xao, có lẽ vì trong hiệu cà-phê hơn tối.
    - Cô thứ lỗi cho tôi đã làm phiền cô, - Mayumi nói. - Chắc tôi đã làm cho cô lo sợ.
    - Có lẽ thế thât, - Mikikô gật đầu, hai tay xếp lên đùi trong một cử chỉ trang nhã. Mái tó đen nhánh và mềm như tơ, được rẽ đôi ra bằng một đường ngôi, óng ả chảy xuống hai vai. Bản thân Mayumi trông cũng rất trẻ, nhưng gương mặt đầy lo âu của Mikikô thì thật là non nớt như mặt trẻ con.
    Một cô hầu bàn đến cạnh họ. Mayumi gọi trà có chanh. Hộp áo thì cô đặt trên một chiếc ghế bỏ không cạnh lối ra vào.
    Tối nay Mayumi hóa trang không đậm lắm, thế mà vẫn nổi bật lên giữa đám phụ nữ ngồi xung quanh. Cô thường trang điểm và làm tóc ngay trước khi đi làm việc, trong một mỹ viện thời thược cách quán cà-phê không xa. Trông Mayumi có thể đóan được nghề nghiệp của cô khá dễ dàng, cho nên Mikikô chăm chú quan sát người con gái lạ mặt thuộc một thế giớ xa lạ đối với cô.
    - Cô đừng sợ tôi, tôi sẽ không làm điều gì xấu đối với cô đâu.
    Mikikô lại gật đầu.
    - Có một lần tôi bị sái chân và người ta chở tôi đến bệnh viện Oriental...
    - Ra thế. - Mikikô đến bây giờ mới hơi yên tâm một chút.
    - Chính ở đấy tôi đã làm quen với bác sĩ Naôê.
    Về mối quan hệ với Yutarô thì Mayumi không dám nói. Miệng không mở ra được. Vả lại nói chuyện ấy cũng chỉ làm cho Mikikô thêm ngờ vực mà thôi.
    - Thế cô định nói gì với tôi về bác sĩ Naôê?
    - À, thật ra cũng không có gì... Tuy... Nếu cô yêu ông ta thì cô nên nghe lời khuyên của tôi.
    Mikikô nhìn Mayumi chờ đợi, nhưng Mayumi không vội nói tiếp. Cô thong thả khuấy đường trong chén, nhấp một ngụm trà rồi sau đó mới nói:
    - Nhưng tôi muốn biết: cô yêu Naôê phải không?
    Mikikô cụp mắt xuống. Hai hàng mi dài (mi thật cơ chứ! - Mayumi bất giác nhận xét) hắt bóng xuống đôi má xanh xao.
    - Cô không việc gì phải e dè như vậy.
    - Nhưng...
    - Thôi không cần nói tôi cũng biết rồi, Cô có yêu.
    - Nhưng tại sao cô lại...
    - Cô yêu thì cứ yêu đi cho chóng lớn. Nhưng chỉ có điều là cô có biết rõ ông ta không? Chẳng hạn như cái việc ông ta có một cô bồ. Một nữ y tá ở bệnh viện nhà cô.
    - Nôrikô Simura chứ gì?
    Bây giờ đến lượt Mayumi há hốc mồm ra vì ngạc nhiên. Té ra cô con gái nhà lành này chẳng phải giản đơn đến thế.
    - Vậy ra cô biết...
    - Vâng, người ta nói với tôi.
    - Nhưng chưa hết đâu. - Cái vố phủ đầu mà Mayumi đánh vào tâm lý Mikikô đã không có được cái hiệu quả dự tính, cho nên cô bắt đầu cuộc vây hãm: - Nghe nói ông ta... biết nói với cô thế nào nhỉ... có những cái rất kỳ quặc.
    - Kỳ quặc à?
    - Chính thế.
    - Cụ thể là thế nào?
    - Thậm chí nói ra cũng rất bất tiện... Chẳng hạn như thế này: ông ta cởi trần truồng ra và... ngồi uống cà-phê.
    - Ai nói với cô như vậy?
    - À... Có một người.
    Mikikô lặng lẽ nhìn ra cửa sổ hồi lâu, rồi nói, giọng rắn rỏi:
    - Tôi không tin.
    - Cô không muốn tin thì thôi, nhưng đó là sự thật một trăm phần trăm.
    - Cô này, cô kể cho tôi nghe những chuyện ấy để làm gì?
    - Tôi đã nói với cô rồi: tôi muốn tôt cho cô.
    - Tôi không tin lấy một chữ nào trong những lời lẽ của cô. - Trên gương mặt Mikikô lộ rõ một ác cảm pha lẫn một cảm giác ghê tởm.
    - Cô lì lắm - Mayumi cảm thấy mình đến ngạt thở vì căm ghét cô gái này, đang mê say Naôê đến mức quên cả bản thân. - Cô đã gần gũi ông ta chưa?
    - Nếu có như thê thì sao? - Mikikô ngẩng cao đầu lên, vẻ thách thức.
    - Như thế có nghĩa là có thật... - Giọng Mayumi nghe gần như âu yếm, nhưng trong tâm hồn cô đang dấy lên cả một trận bảo. Dĩ nhiên rồi, rõ quá còn gì! Một tình yêu như thế không thể là một tình cảm thuần túy tinh thần. Thế mà đối với cô. Naôê rốt cục đã không muốn vượt qua giớn hạn cuối cùng. Ông ta không dám, vì cô ta là nhân tình của bác sĩ trưởng chăng? Không, điều đó vô lý quá. Với Mikikô thì đã có đủ hết. Ngủ với tình nhân của viện trưởng dĩ nhiên là nguy hiểm, nhưng ngủ với con gái ông ta thì còn liều lĩnh hơn không biết bao nhiêu mà kể!
    Chẳng qua ông ta đã khinh thường cô vì một con nhải ranh nào đây!... Một nỗi ô nhục như vậy, Mayumi không thể nào chịu đựng nổi.
    - Tôi đã đến nhà Naôê, - cô nói qua kẽ răng.
    - Thì đã sao?
    - Tôi đã vào giường với ông ấy. - Mayumi không còn biết mình nói gì nữa. - Ông đã quì xuống trước mặt tôi, van xin tôi đừng bỏ ông ta...
    Mikikô im lặng, lơ đãng nghe Mayumi.
    - ... cho nên tôi biết rõ ông ta là người thế nào.
    "Mình nói không phải sao? - Mayumi nghĩ. - Mình đã trông thấy ông ta trong những phút điên rồ." Nhưng bây giờ chính cô đang như một người điên.
    - Có lẽ Naôê bây giờ quên cả nghĩ đến cô rồi, - Mayumi kết luận một cách hằn học.
    - Khó lòng có thể như vậy.
    - Cô tự tin quá đấy!
    - Chúng tôi đã hẹn gặp nhau ngày mai.
    - Sao? - Lần này Mayumi không sao tự chủ ngay được. Đây là một vố khá đau. - Thế đấy à. Vừa hẹn gặp Naôê, vừa nhận lời làm lễ xem mắt?
    - Lễ xem mắt ư? - Mikikô im lặng trong khỏanh khắc, nhưng trấn tỉnh được rất nhanh: - tôi chẳng tổ chức xem mắt xem mũi gì cả.
    - Thì dĩ nhiên. Cô trốn các chàng rể để đi tìm Naôê.
    - Không phải thế.
    - Chính thế đấy.
    - Không, không phải thế!
    Hai người con gái đẹp, đang cãi nhau dữ dội về một điều gì không rõ, đã thu hút những cái nhìn tò mò của mấy người khách ngồi trong quán. Mayumi nhận thấy thế, nói khẽ lại:
    - Nhân thể xin nói: tôi là tinh nhân của bố cô.
    - Tình nhân của ba tôi?!
    Mayumi mỉm một nụ cười chói lọi và gật đầu trân trọng như một bà hòang.
    Thật chẳng káhc nào một tiếng sét giữa trời quang. Mikikô cũng chẳng nhớ mình chia tay với Mayumi như thế nào. Cô chỉ hòan hồn khi đã đến trạm Sibuya, đứng giữa dòng người dày đặc. Đôi chân đưa cô đến Đôghenđzaka.
    Xung quanh, cuộc sống đang sôi sục; một dòng vô tận những người đi làm về; bên trạm xe, một đám sinh viên đang hô khẩu hiệu, những người bán hàng mời khách qua đường vào mua. Và tất cả những tiếng ồn ào này làm át hết tiếng máy đều đều của xe cộ.
    Mikikô không biết đi đâu, cô cứ bước về phía trước, đến đâu thì đến. Rồi cô chợt tha thiết mong đợi tách ra khỏi cái đám đông này, trốn khỏi tiếng ồn ào đang thấm vào mọi vật này, để còn lại một mình. Cô cứ đi, đi mãi, nhưng đám người qua lại xung quanh không hề thưa bớt, thóat khỏi dòng người này cô lại bị cuốn vào dòng người khác.
    Cuối cùng, đến một ngã tư cô mới gặp được một chiếc tắc-xi.
    - Đi đâu ? - Người lái xe hỏi.
    Mikikô ngẫm nghĩ. Về nhà chăng? Không đời nào. Đến nhà bạn cũng không xong. Miễn sao đừng trông thấy ai, đừng phải nói chuyện với ai, miễn sao còn lại một mình...
    - Cứ đi thẳng.
    - Tôi không hiểu. - Người lái xe làu bàu.
    - Vậy thì đi Yôkôhama, - Mikikô khóat tay nói. Yôkôhama thì xa lắm, và cô sẽ có thì giờ suy nghĩ.
    Mikikô đưa cả hai tay lên xốc lại cổ áo măng-tô, và nghiêng người nhìn ra cửa kính. Trên nền trời tháng chạp tối tăm lấp lóang những dòng quảng cáo bằng đèn nê-ông sáng chói.
    "Cô ấy là tình nhân của ba thật ư?" Mikikô hồi tưởng khuôn mặt tròn trĩnh, không thiếu phần duyên dáng và dễ thương của Mayumi. Có lẽ không thể gọi cô ta là đẹp, mặc dầu hình như chính những cô gái như vậy được đàn ông thích. Nhưng đối với Mikikô thì đó là bộ mặt của ác quỉ.
    "Không, không thể tin một chuyện như vậy ! Ba mà lại là tình nhân của người ấy?... Bằng chứng ở đâu? Thật ra không có lấy một sự kiện nào rõ ràng; hai người gặp nhau lúc nào, ở đâu... Hình như cái cô Uêgusa này làm việc trong một quá rượu đêm; chắc cô ta đã làm quen với ba ở đấy. Nói cho đúng ra, những quan hệ quen thuộc kiểu này đối với đàn ông là bình thượng Thành thử không có gì đặc biệt mà phải lo lắng nhiều..."
    Nhưng cô ta nói mới quả quyết làm sao! "Tôi là tình nhân của cha cô..." Không, cô ấy biết rõ mình nói gì. Cô ấy biết cả tên mẹ, cả số điện thọai ở nhà, ngay cả kiểu xe hơi của ba, cô ấy cũng biết. Cái gì cô ta cũng biết, còn mình thì chẳng biết một chút gì cả. Thế ra suốt thời gian qua ba đã lừa gạt gia đình? Không thể như thế được! Tuy... Nhưng tại sao lại không thể? Những chuyện như thế ở đời vẫn xảy ra luôn luôn, cứ xem sách hay xem ti-vi thì đủ biết.
    Nhưng nếu cô ta quả thật là tình nhân của ba thì cô ta cần đến Naôê để làm gì? Cô ta đi đến nhà Naôê... Một người tình của ba thì lua tới nhà Naôê để làm gì? Lại đem tất cả những việc đó ra nói vơi mình nữa! Lạ thật; rất lạ...
    Nhưng cái kỳ lạ không phải chỉ có thế. Chẳng lẽ Naôê lại đúng như người đàn bà này kể thật sao? Điều đó không thể nào tin được. Cô ta nói dối.
    Đột nhiên Mikikkô nóng bừng cả người lên vì một điều phỏng đóan vụt hiện ra, thiêu đốt cô như một ngọn lửa: người đàn bà ấy yêu Naôê! Người đàn bà ấy nói chuyện với mình như với một kẻ tình địch! Chính vì thế mà tức tối, hằn học. Làm sao mình lại không nghĩ ngay ra được nhỉ? Sở dĩ như vậy là vi ba. Sự dính dáng của ba vào đây đã làm cho Mikikô lạc hướng. Cô có cảm giác như có ai tát vào mặt mình... không, đánh vào giữa tim mình!
    "Tình nhân của ba... yêu Naôê?..."
    Mikikô xốc cổ áo cao hơn nữa và nhìn ra cửa sổ xe hơi. Những chiếc xe đi ngược đường vẫn vút qua như trước, những dãy đèn nê-ông quảng cáo vẫn lặng lẽ rao hàng.
    "Vậy tức là ba đã lâm vào cái tình cảnh ngu xuẩn của kẻ bị phụ tình..." Ở đây thì kẻ phản bội không phải là người vợ, mà là người tình. Nhưng đằng nào cũng thế thôi, bị cướp mất tình nhân cũng chẳng sung sướng gì hơn. Mà người cướp cô ta đi lại là...
    Ánh phản chiếu của những ngọn đèn nê-ông làm cho bầu trời trông như đỏ rực lên. Nhưng từ phía trên, màn sương phủ lên bầu trời một lớp đêm đen sẫm. Vì lớp khói lơ lửng trên thành phố công nghiệp, trăng và sao đều không thấy đâu. Một vực thẳm không đáy. Mikikô nhìn sau vào màu đen của bầu trời và chợt mường tượng thấy gương mặt Naôê.
    - Xin lỗi, chúgn ta đã qua khu Ikêđzuri rồi à?
    - Dĩ nhiên. Từ lâu rồi.
    - Thế thì anh làm ơn quay lại.
    - Quay lại ư?
    - Tôi quên mất, tôi có việc ở đấy. Anh quay xe cho.
    - Thế cô không đi Yôkôhama nữa à?
    - Không, anh thứ lỗi cho. Ta quay về Ikêđziri.
    - Nhưng ở đây không có lối ngoặt, - người lái xe nhăn mặt.

  4. #4
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    8.176
    Thanks
    301
    Thanked 3.169 Times in 588 Posts

    Default Ðề: Đèn không hắt bóng

    Mikikô thấy ngượng. Quyết định này ngay đối với chính cô cũng rất đột ngột, tuy nó đã nảy mầm trong tâm trí cô ngay từ lúc đang nói chuyện với Mayumi. Cô đã hẹn gặp Naôê vào ngày mai. Nhưng bây giờ mà đợi thì không thể nào tưởng tượng được. Ý muốn gặp Naôê ngay lập tức, ngay phút này, là một khát vọng không thể nào trấn áp nổi.
    Khi chiếc tắc-xi đưa Mikikô đến trước nhà Naôê thì đã quá tám giờ. Trong ngõ vắng tòa nhà trắng nổi bật trên nền trời tối đen trông tựa hồ một tòa lâu đài của truyện cổ tích.
    Đi qua phòng đêm, Mikikô bước vào thang máy và bấm nút lên tầng thứ năm. Cô bấm chuông rồi đâm ra lúng túng, vì sực nhớ lại một lần nữa là mình đã hẹn ngày mai. Nhưng cô vẫn bấm chuông thêm một lần thứ hai. Có tiếng ổ khóa lách cách, rồi cánh cửa mở ra.
    Naôê mặc kimônô mỏng màu xanh đang đứng trên ngưỡng cửa, hai tay khoanh trước ngực.
    - Có việc gì vậy? - Ông ngạc nhiên.
    - Bỗng dưng em thấy cần gặp... - Mặt Mikikô không còn lấy một hột máu. - Anh có bận không?
    - Không... Có lẽ... - Naôê bất giác đưa mắt nhìn vào phía trong căn hộ.
    - Anh có khách à?
    - Không.
    Mikikô đợi Naôê mời mình vào. Nhưng Naôê bước ra hành lang rồi khép cửa lại, nói:
    - Đến chín giờ có người đến gặp tôi. Chỉ còn lại ít thời gian, và nếu...
    - Em sẽ đi ngay, Mikikô bỏ giày, cởi áo mang-tô đi vào phòng và ngồi xuống cạnh chiếc lò kôtatsu.
    - Vậy có việc gì? - Naôê hỏi bằng một giọng xa lạ và rót sakê vào cái ly đặt trước mặt mình.
    - Số là... Hôm nay em gặp một người rất là kỳ lạ...
    - Rồi sao?
    - Em và người đó vừa chia tay nhau... - Mikikô chìa tay ra xin. - Tiên sinh rót cả cho em với.
    - Nhưng em có uống rượu đâu?
    - Hôm nay em sẽ uống.
    - Em đợi một tí, anh lấy cốc.
    - Không cần, em uống cốc của tiên sinh cũng được. - Mikikô nhấp mấy ngụm nhỏ. Chất rượu từ từ chảy xuống cổ họng, đem theo một cảm giác ấm áp dễ chịu; Mikikô lập tức thấy người nóng bừng lên, gian phòng bắt đầu nghiêng ngả trước mắt. Mikikô thở lại cho đều, rồi nói: - Em muốn hỏi tiên sinh một câu.
    - Em hỏi đi.
    - Nhưng anh phải nói thật. Được không?
    Naôê với tay lấy điếu thuốc lá, băn khoăn nhìn Mikikô rồi đáng diêm châm thuốc.
    - Hôm nay em gặp một cô gái tên là Uêgusa.
    Naôê im lặng.
    - Anh biết cô ấy chứ?
    - Biết.
    - Cô ấy có kể cho em nghe một số chuyện: - Mikikô hấp tấp nuốt một ngụm sakê, - Cô ấy nói là cô đến đây. Có đúng thế không? Cô ấy lại còn nói... - Mikikô thấy khó nói quá, - rằng anh với cô ấy.
    - Anh với cô ấy ra sao?
    - Hẳn anh cũng nhớ đấy. - Mikikô đã say thật sự. - Lúc ấy chỉ có hai người trong nhà chứ gì?
    Naôê ngồi yên không nhúc nhích, mắt nhìn ra cửa sổ. Gương mặt ông xanh xao và căng thẳng. Sự im lặng của ông làm cho Mikikô cháy bùng lên.
    - Được, thế thì em sẽ nói hết. Hai người cởi áo quần ra. Rồi... anh lê gối trước mặt cô ta, van cô ta đừng đi và... - Mikikô bỗng im bặt. Cô chợt thấy thương hại mình. Phút ấy cô thấy khinh mình quá, nhưng không còn sức để dừng lại nữa. - Có đúng thế không.
    Im lặng.
    - Nhưng đó tòan là chuyện bịa đặt! - Cô quay về phía Naôê, lòng chứa chan hy vọng: - Kìa anh nói đi! Bịa đặt phải không? Cô ấy nói dối từ đầu đến cuối, phải không?
    - Không.
    - Không ư?! - Mikikô kinh hãi nhìn Naôê với đôi mắt mở rộng.
    - Tất cả những điều cô ấy nói đều là sự thật thuần.
    - Trời ơi... - Mikikô có cảm giác như mình rơi xuống một vực thẳm. - Thế tức là... tức là anh với cô ấy...
    - Không. Theo tôi, giữa tôi và cô ấy không có gì cả.
    - "Theo anh"? Anh lại còn là một thằng hèn nữa ư? Anh không dám nói thẳng à?
    - Tôi... không nhớ rõ. Tôi không được tỉnh.
    - Em không tin!
    - Đó là việc của em.
    - Anh... - Mikikô đứng phắt dậy. Cô khó nhọc trấn áp cái ý muốn tát vào mặt Naôê, - Thế anh có biết cô ấy là ai không?
    - Có.
    - Cô ấy chinh là tình nhân của ba em, anh có biết không?
    - Biết.
    - Thế mà anh vẫn... - Mikikô không nói tiếp được nữa. Cô úp mặt lên tấp chăn phủ trên lò và khóc nấc lên. - Anh là một con quỉ, anh... anh... là một con quái vật! Anh sẽ bị thiêu trong lửa địa ngục... - Mikikô gục đầu lên hai cánh tay khóc nức nở.
    Naôê nhìn Mikikô rồi xem đồng hồ. Tám giờ rưỡi.
    - Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh điều này...
    Naôê đứng dậy và đến ngồi bên cạnh Mikikô đang khóc rưng rức, rồi lặng lẽ ôm lấy thân hình mảnh dẻ của cô kéo vào lòng mình.
    - Buông ra! Anh là người vô lương tâm. Anh buông ra!... - Mikikô vật vã như trong cơn mê sảng.
    Naôê kiên trì tìm đôi môi Mikikô.
    - Anh buông ra, tôi ghê tởm anh! - Mikikô nghiến răng lại, cố vùng ra. Hai tay ôm Mikikô thật chắc, Naôê quan sát cô như thể tìm thấy một niềm khóai lạc trong cơn giận dữ điên cuồng của cô. Rồi đột nhiên nhằm đúng vào lúc Mikikô hở môi để thở, Naôê bịt miệng cô lại bằng một cái hôn.
    Tỉnh dậy, Mikikô ngạc nhiên nhận thấy rằng nỗi căm hờn và giận dữ đã tan biến đi từ lúc nào không còn để lại một dấu vết chỉ còn lại cảm giác mỏi mệt và thanh thản. Nhấc đầu lên khỏi gối, cô nhìn kỹ Naôê một hồi lâu. Đôi vai gầy guộc dưới làn da căng.. trên ngực lộ rõ mấy cái xương sườn... Cái cuống họng sắc cạnh... tất cả những cái đó đều thân thuộc đến nỗi Mikikô ứa nước mắt.
    - Một, hai... - Cô đếm mấy cái xương sườn nổi rõ lên, - ba, bốn... - Mỗi tế bào của con người này bây giờ đều là của cô, đều tự phó thác vào đôi bàn tay mơn trớn của cô. - Năm, sáu...
    Và đến đây tiếng chuông cửa bỗng vang lên lanh lảnh. Mikikô sợ hã co rúm người lại, nép sát vào ngực Naôê và nín thở. Bao nhiêu tâm lực đều dồn vào thính giác. Tiếng chuông ngừng một lát rồi lại tiếp tục vang.
    Tấm thân trần truồng - tuyệt vời như một nghệ phẩm bằng pha lê được gọi giữa tinh vi, - đắp một tấm chăn kép mỏng. Mikikô run lên mặc dầu đã cố bình tĩnh.
    Lại một hồi chuông. Cuộc tra tấn này hình như không bao giờ chấm dứt.
    Mikikô thận trọng nhấc đầu lên và nhìn Naôê.
    - Có ai đến, - cô thì thầm.
    Naôê lặng thinh.
    - Làm thế nào bây giờ?
    - Đừng làm gì cả.
    - Nhưng chẳng lẻ... Có người đang đợi mà...
    Thay cho câu trả lời, Naôê lại ôm lấy Mikikô. Cô nép sát vào ngực ông như tìm một sự che chở. Cuối cùng hồi chuông im bặt.
    - Chắc họ đi rồi nhỉ? - Mikikô phỏng đóan.
    Naôê vẫn ôm cô, - hai mắt nhắm nghiền.
    Naôê đứng dậy, đến cạnh bàn lấy một điếu thuốc lá và cái gạt tàn rồi châm thuốc hút.
    - Thế là đành về không. Chắc người ấy giận lắm...
    Mikikô chưa kịp nói hết câu thì chuông điện thọai đã reo lên. Naôê ngồi hút thuốc lá, đầu cúi gầm, vẻ tư lự.
    - Hình như vẫn là người ấy, - Mikikô nói.
    Người ở bên kia đường dây rất kiên nhẫn, như thể biết rằng có người ở nhà, Mikikô đếm được mười hồi chuông.
    - Có lẽ nên trả lời chăng?
    Naôê đi sang buồng tắm. Mikikô vẫn nằm trên giường đưa mắt tìm quần áo.
    Cái máy điện thọai hình như phát điên. Giận hờn trách móc, đau thương, tuyệt vọgn đều có thể nghe rõ trong những hồi chuông này. Đến nỗi Mikikô súyt khóc òa lên.
    Naôê trở vào phòng đến cạnh máy điện thọai. Cái máy dường như chỉ đợi có thế: nó lập tức im bặt.
    Mikikô quay lại. Trong tay Naôê cô trông thấy một cái chìa vặn vít: Naôê đã tháo máy điện thọai.

    Hết chương 13

  5. #5
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    8.176
    Thanks
    301
    Thanked 3.169 Times in 588 Posts

    Default Ðề: Đèn không hắt bóng

    Đèn Không Hắt Bóng
    Chương 14


    Bà Ritsukô bắt đầu học chơi mạt chược cách đây hai năm. Còn Yutarô thì đã trở thành một tay máu mê ngay từ thời sinh viên. Và sau khi mở được bệnh viện riêng, ông vần thỉnh thỏang mời những ông bạn mạt chược cũ đến chơi một vài ván.
    Thời gian gần đây ông chơi với hai bác sĩ. Hirayama và Uchimôra ở khu vực Mêgurô. Cả ba người đều bận việc đến tận cổ cho nên không mấy khi tụ tập được, mỗi tháng chỉ được một lần, nhưng mỗi lần như vậy họ đều chơi đến khuya. Yutarô hay vắng mặt trong những buổi ấy; họat động của ông trong Hội đồng thị chính và ban quản trị Hội lương y không để lại cho ông được bao nhiêu thì giờ rỗi.
    Yutaorô tự nguyện dạy cho Ritsukô đánh mạt chược. Người ngòai nhìn vào có thể thấy buồn cười. Ai lại bỏ công đi dìu dắt từ những bước đầu cho một bà vợ ngũ tuần tập chơi một trờ chơi cực kỳ phức tạp, nhưng ông Yutarô có một ý đồ riêng mà không ai biết. Với tuổi tác, bà Ritsukô đã trở thành khó tính, dễ kích động, hay gắt gỏng, và mạt chược có thể làm cho bà khuây khỏa. Ngòai ra đó dường như là một cách chuộc lại cái tội lỗi của ông trong vụ Mayumi. Nhưng điều chủ yếu là những ván bài sau mười hai giờ đêm giúp ông lãng tránh việc làm tròn những bổn phận của người chồng.
    Lúc đầu Yutarô sợ rằng vợ mình sẽ không muốn động não để tập đánh mạt chược. Tuy vậy ông thỉnh thỏang lại khích lệ bà: "Chỉ ngồi xem thôi thì thích thú gì. Giá mình học đánh đi thì hay. Mình không thể tưởng tượng nó thú vị như thế nào đâu". Rồi đột nhiên Ritsukô bắt đầu thấy ham.
    Yutarô đã tận tình dành ra mấy buổi tối dể bày vẽ cho vợ hiểu rõ những qui tắc của trò chơi. Nhưng chẳng bao lâu ông phát chán. Thế là ông bèn khóan trắng cho Yuđzi việc dạy bảo Ritsukô và Mikikô.
    Song dần dần Yutarô hiểu ra rằng mình đã tính nhầm một cách nghiêm trọng. Ritsukô maê mãi với mạt chược, ngồi đánh suốt buổi với Sêkiguichi, và khi đã thành thạo, lại lôi kéo luôn cả vợ chồng Hirayama vào cuộc.
    Rốt cục Yutarô phải gánh chịu những hậu quả tai hại của cái mưu do chính ông bày ra. Bởi vì nếu trước đây ông có thể lấy cớ đi đánh mạt chược để chạy đến nhà Mayumi thì bây giờ cái cớ ấy không còn dùng được nữa. Còn tệ hơn thế: bà Ritsukô đã dạy cho bà Hirayama chơi, thành thử bây giờ họ có thể làm thành hai đôi quanh bàn mạt chược. Đồng thời chính hai bà an định những buổi chơi bài với nhau: họ đều biết rất rõ thời dụng biểu của chồng, thành thử rất khó lòng có thể tìm được một cái cớ thóai thác những buổi ấy.
    Yutarô rất thích đánh mạt chược, nhưng một thành phần như vậy không làm cho ông hài lòng lắm. Nếu đã chơi thì phải chơi lớn, để có cái thú hồi hộp của sự thua to hay được lớn, chứ chơi như thế này thì có nghĩa lý gì? Những số tiền đặt chẳng đáng là bao, dù thua dù được thì tiền cũng chuyển từ tay chồng sang tay vợ, từ tay vợ sang tay chồng. Yutarô phát bẳn: bài bạc như thế thì còn thích thú cái nỗi gì?
    Hirayama, nói chung cũng nghĩ như vạy: nhưng đã từ lâuông không còn quan tâm đến gái nữa, và đánh mạt chược trong không khí gia đình, lạ thay, lại làm cho ông thích thú.
    Trong bốn người chỉ có một mình Yutarô bứt rứt khó chịu - tâm trí ông mãi nghĩ đến Mayumi, nhưng để lộ nỗi bứt rứt ấy ra thì không xong, cho nên ông tự an ủi bằng cách nghĩ rằng trong cái họa cũng có cái phúc: bà Ritsukô chơi khuya mệt sẽ không cần đến ông nữa.
    Tối hôm ấy họ chỉ đánh có ba ván, Ritsukô được, sau đó hai vợ chồng Hirayama, Yutarô thì đứng chót.
    Tuy có thái độ kinh thường đối với các bạn chơi bài, thường thường Yutarô vẫn bị lôi cuốn và chơi rất máu mê. Nhưng hôm nay, tuy thua (điều này rất ít khi xảy ra với ông) mà ông vần không bực tức; có một điều còn làm cho ông lo lắng hơn nhiều: ông đã gặp Mayumi và đã lại thất bại.
    Họ bắt đầu chơi lúc sáu giờ, và đến khỏang mười giờ đã xong. Nhưng họ không vội chia tay: ngòai việc đánh bài ra, các bà bao giờ cũng nhân cơ hội để nói chuyện phiếm. Lẽ tự nhiên đề tài nói chuyện chính là cái đề tài chung, gần gũi với mọi người: bệnh viện, nghề thuốc.
    - Các nữ y tá bên ông bà ra sao? - Bà vợ ông Hirayama hỏi thăm.
    - Chúng tôi thay họ bằng những cô tập sự, thành thử cũng đỡ được ít nhiều. - Ritsukô vừa uống hết cả một chai bia cho nên mắt bà hơi đỏ.
    - Còn bên chúng tôi thì chỉ còn lại có ba cô.
    - Bên ông bà trước kia có bốn kia mà?
    - Trước kia thì thế. Bà có nhớ không, hai năm trước có một cô đến học ở bệnh viện chúng tôi - tên là Yanô. Cô ta lại còn trọ ở nhà chúng tôi nữa.
    - Tôi nhớ, tôi nhớ. Cái mặt dài dài... Một cô gái rất dễ thương.
    - Thì đấy. Cô ta làm việc ở chổ chúng tôi và học làm y tá. Từ sáng đến trưa ở bệnh viện, rồi buổi chiều đi theo lớp. Thế rồi, bà thử tưởng tượng mà xem...
    - Cô ta đi mất à?
    - Vâng! Cô ấy học hết chương trình, dự kỳ thi quốc gia và trở thành một nữ y tá thực thụ. Chúng tôi đâu nghĩ: đấy, bây giờ cô ta sẽ bắt đầu làm việc thật sự: thế mà đùng một cái cô ta tuyên bố rằng mình về nhà với bố mẹ.
    - Tại sao?
    - Cô ta nói là bà mẹ đau tim. Nhưng dĩ nhiên đó chỉ là một cái cớ. Từ trước cô ta cũng đã biết là mẹ ốm nặng.
    - Làm sao lại có thể như thế được? Chẳng lẽ trước đó ông không giao hẹn với cô ta là sau khi học xong, cô ta sẽ làm việc mấy năm ở chỗ ông bà hay sao?
    - Có, có giao hẹn miệng. Cô ta hứa sẽ làm việc hai năm.
    - Đã giao hẹn thì phải làm chứ!
    - Dĩ nhiên! Tôi cũng nghĩ như vậy. Tôi đã yêu cầu ông bác sĩ nói chuyện với cô ta cho cương quyết một chút... - bà Hirayama quen gọi chồng là "ông bác sĩ", - nhưng ông ấy không chịu nghe. Ông ấy bảo là mẹ người ta ốm thì phải để cho người ta về.
    - Ôi, ông nhà tôi cũng cù lần thế đấy!
    Câu chuyện có một chiều hướng không hay ho lắm cho nên hai người đàn ông thấy nên im lặng uống bia là hơn.
    - Ở chổ chúng tôi năm ngóai cũng xảy ra một chuyện đúng như vậy.
    - Thật là đáng giận: nai lưng ra giúp đỡ cho người ta học, rồi đến khi học xong người ta chẳng thèm nhớ ơn mình.
    - Ừ... các cô gái bây giờ không hề biết thế nào là ơn nghĩa... Được việc mình rồi là thôi, vĩnh biệt.
    - Ông bà đỡ hơn chứ, bệnh viện nhỏ xíu, việc chẳng có mấy. Chứ như bên chúng tôi thì không sao làm xuể.
    - Lớn nhỏ có khác gì nhau? Bác sĩ tư ai mà chả khổ. Các bệnh viện công và bệnh viện thị xã cứ dỗ dành các nữ y tá về làm, không thèm nể ai.
    - Vâng, đến khổ với mấy cô y tá này. Không còn biết làm sao cho vừa ý họ nữa. Không thể hiểu ai làm cho ai: họ làm cho mình hay mình làm cho họ.
    - Thế ở cái Hội lương y của ông không đặt vấn đề này ra à?
    - Dĩ nhiên. - Trong giọng nói của Yutarô có thể nghe rõ ý bực mình. Vấn đề các nữ y tá có thể nói là đã dính răng mọi người, ở Hội lương y nó được thảo luận mãi rồi. - Mỗi khu vực đều có lớp đào tạo nữ y tá, nhưng số người muốn học thì ít.
    - Thế tại sao không ai muốn làm nữ y tá?
    - Lương ít lắm.
    - Ông cho là như thế à? Còn theo tôi thì họ trả lương y tá như thế là hòan tòan phải chăng.
    - Nếu tính khối lượng công việc thì chẳng nhiều đâu.
    - Khối lượng công việc à? Nhưng họ chỉ ngồi không thôi chứ có làm gì!
    - Không, dù sao hiểu biết của họ cũng khá, mà trách nhiệm của họ cũng không phải là nhỏ!...
    - Biết làm thế nào được? Nếu tăng lương cho họ thì các bệnh viện tư sẽ phá sản hết.
    - Cứ thế này, kinh tế cũng đã gay go lắm rồi, - Ritsukô thở dài. Nói cho đúng ra, bà chẳng biết gì bao nhiêu về những công việc của bệnh viện Oriental, nhưng mỗi khi nghe bàn đến tiền bạc là bà rất thích phán đóan.
    - Vâng... Nếu cứ tiếp tục như thế này thì chúng tôi chẳng bao lâu nữa sẽ bị gậy lên đường, - bà Hirayama tán đồng.
    - Bao nhiêu tai họa đều do tiền viện phí quá thấp, - Yutarô kết luận.
    Hirayama và hai bà cùng gật đầu một lượt. Về vấn đề này thì hai đôi vợ chồng hòan tòan ăn ý với nhau.
    - Giường nằm, ngày ăn ba bữa - ngần ấy thứ mà chỉ có một ngàn bốn trăm tám mươi yên mỗi ngày! Ngay đến một khách sạn rẻ tiền như vậy bây giờ cũng không tìm đâu ra.
    - Bà nhớ đến từng yên kia à? - Bà Ritsukô kinh ngạc.
    - Chứ sao! - Bà Hirayama đáp, không khỏi có phần đanh đá. - Ở bệnh viện của chúng tôi không phải như bên ông bà - người thì ít, thành thử tôi phải ngồi ở phòng tiếp bệnh nhân, lại phải đóng gói thuốc thang, tính các khỏan tiền, và cả theo dõi bệnh nhân nữa. Công việc thật là lút đầu lút cổ.
    - Thì tôi cũng phải làm đủ các việc ấy! - Bà Ritsukô chen vào.
    - Làm sao có thể bì với bệnh viện của ông bà. Bao nhiêu giường nhỉ? Bảy chục phải không?...
    - Nhưng ông Hirayama ạ, bệnh viện lớn tuyệt nhiên không có nghĩa là doanh thu lớn. - ông Yutarô vừa mồi thuốc lá vừa nói. - Ông không biết chứ đôi khi tôi thấy một bệnh viện có năm người làm việc có lời hơn nhiều. Còn cơ nghiệp càng lớn lên thì chi phí cũng càng cao: thêm một khỏan lương là thêm bao nhiêu chi phí... Ở các xí nghiệp khác, đầu tư càng nhiều, lợi nhuận càng lớn. Còn chúng ta thì ngược lại...
    - Phải, trên nguyên tắc, - ông Hirayama góp chuyện, - hễ xí nghiệp mở rộng, lợi nhuận ắt phải tăng, nhưng trong nghề thuốc rõ ràng là không phải đơn giản như vậy.
    - Thế thì sao? Một bệnh viện nhỏ như của chúng tôi là trường hợp tối ưu sao? - Bà Hirayama hình như có phần yên tâm.
    - Ấy, điều này thì chẳng phải ý tôi.
    - Cái khổ là ở chổ người ta thường không thích nằm các bệnh viện nhỏ: ngay cả một bệnh viêm ruột thừa thông thường người ta cũng thích nằm bệnh viện lớn hơn, - bà Hirayama lại than phiền. - Vừa rồi có một anh hàng thịt đến chỗ chúng tôi: cửa hiệu anh ta cũng ở gần đấy. Bác sĩ Hirayama khám cho anh ta rồi nói: "Phải làm phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa". Anh ta ưng thuận. Chúng tôi chuẩn bị cho anh ta một chỗ trong phòng bệnh, dọn cho anh ta một cái giường chăn đệm mới tinh. Chúng tôi chờ đợi. Thế rồi ông bà có biết sao không? Anh ta không đến. Chúng tôi gọi điện đến nhà hỏi xem cơ sự ra sá. Thế thì ông bà có thể tưởng tượng được không, anh ta trả lời là bây giờ anh ta đã nghĩ lại: có một người bà con nào đấy của anh ta nằm ở bệnh viện thành phố, cho nên anh ta cũng định đến đấy nằm.
    - Có lẽ anh ta sợ tôi không mát tay chăng? - Hirayama cười nhạt một cách không vui.
    - Trước đây tôi bao giờ cũng mua thịt của anh ta, nhưng bây giờ tôi sẽ không bao giờ đặt chân đến đấy nữa!
    - Thật là đồ vô lại! - Bà Ritsukô tán đồng. - Ai đời lại đi so sánh bác sĩ Hirayama với một thằng nhải ranh nào đấy ở bệnh viện thành phố?
    - Thế còn viện phí... các vị thử nghĩ mà xem: một lần mổ ruột thừa chỉ được mười ngàn yên! Các vị có thể tưởng tượng được không - bà Hirayama im bặt, vẻ công phẫn.
    - Chẳng lẽ ít thế thôi à? - Ritsukô ngạc nhiên.
    - Đấy các vị thấy chưa! - Bà vợ ông Hirayama thậm chí còn có vẻ mừng rỡ. - Tôi đã nói mà: chẳng qua cũng chỉ vì bệnh viện của chúng tôi nhỏ quá... Ôi sao tôi ganh tị với ông bà thế ! Thật chỉ mong sao được sống yên ổn như ông bà, không phải tính từng đồng yên !...
    - Mười ngàn yên... Vào một quán rượu ở khu Ghiđzê thì mười ngàn yên không đủ ngồi nửa tiếng, - Yutarô nhận xét.
    - Gì thì gì, chứ cái này ông biết quá rõ, - bà Ritsukô châm chọc chồng. - Ông chỉ biết la cà ở các quán rượu. Trong khi số thu nhập thì thảm hại như vậy.
    - Tôi nói một đàng thì bà lại nói một nẻo, đây là hai chuyện khác nhau! - Yutarô cau mày bực tức, và Hirayama vội vàng lái câu chuyện sang một hướng khác.
    - Dĩ nhiên là có thể kiếm thêm - bằng tiền thuốc uống, thuốc tiêm... Tuy có thể nói riêng với nhau là chúng ta gần như đã nuôi bệnh nhân tòan bằng thuốc.
    - A, anh không nghe nói Yasui đã nghĩ ra được cái trò gì à? - Yutarô hỏi khẽ Hirayama, không để cho vợ nghe.
    - Yasui nào? Cai anh ở khu Mita ấy à?
    - Có một lần sau buổi họp ở Hội, tôi với anh ta rủ nhau đi uống rượu, và anh ta đã kể cho tôi nghe. Cứ mỗi lần có một bệnh nhân vào nằm theo chế độ trợ cấp bảo hiểm, Yasui thế nào cũng phát hiện ra rằng bệnh nhân ấy có một cái ruột thừa nổi.
    - Vậy thì kết quả sẽ ra sao? Hóa ra tất cả các bệnh nhân thanh tóan viện phí bằng trợ cấp bảo hiểu đều có ruột thừa nổi hết à?
    - Chính thế.
    - Chao ôi...
    - Phẫu thuật thì tối đơn giản: cố định đầu ruột thừa lại là xong. Còn bệnh nhân nào ruột thừa chẳng sao cả thì chẳng làm gì sốt. Chỉ việc rạch ra rồi khâu lại. Rồi sau đó nếu có gì, lúc nào cũng có thể nói rằg cái ruột thừa lại buột ra; dù sao thì cũng chẳng ai biết được.
    - Thết khi nào cắt bỏ ruột thừa thì sao? Nó sẽ thành một chuyện khôi hài: làm giấy thanh tóan hai phẫu thuật cùng một lúc.
    - Dĩ nhiên. trong những trường hợp như thế thì sẽ viết vào bệnh án là hai phẫu thuật được thực hiện vào hai thời điểm khách nhau.
    - Theo tôi thì làm như vậy cũng quá quắt!
    - Nhưng có lợi.
    - À vâng... Thế sao, Yasui dùng cái mẹo này đã lâu chưa?
    - Cũng hai ba năm rồi. Có ai mách cho anh ta đấy.
    - Thế ban kiểm tra của hội bảo hiểm không nhận thấy gì sao?
    - Cũng đã có lần họ nói xa xôi với anh ta rằng ở bệnh viện của anh ta quá nhiều trường hợp ruột thừa nổi.
    - Thế thì dù sao cũng lộ mục tiêu rồi, - Hirayama phì cười.
    - Nhưng anh ta chỉ làm cái trò này với anh ta với những bệnh nhân nằm theo trợ cấp bảo hiểm mà thôi, thành thử chẳng bị lôi thôi gì.
    - Tôi thì có lẽ tôi chả làm như thế.
    - Thế thì cứ suốt đời hẩm hiu thôi, - bà Hirayama phì cười.
    - Không biết thì dựa cột mà nghe.
    - Đấy ông ấy thì lúc nào cũng vậy, - bà vợ than phiền. - Không cho ai nói lấy nửa lời... À mà cả bà vợ của ông Kaita, cái ông ở gần nhà ga ấy, cũng không bằng lòng.
    - Bà ấy thì có gì mà không bằng lòng? Phòng khám của họ bao giờ cũng đầy ấp.
    - Ông này làm nhãn khoa. Mà bác sĩ nhãn khoa thì nhiều việc ít tiền. Một lần rửa mắt chẳng hạn được có bảy mươi yên. Thế mà mất bao nhiêu là thì giờ Kaita có nói là làm nha khoa lời hơn cả.
    - Không, bở nhất là thú y, - Yutarô nói. Ở đây không bao giờ có vấn đề trợ cấp bảo hiểm...
    - Mà lại muốn đòi bao nhiêu thì đòi, - Hirayama cười nụ.
    - Mà bệnh nhân thì toàn là những người có của.
    - Sao lại bệnh nhân! Chủ của chúng nó chứ!
    Mọi người cười rộ.
    - Nhỡ có chẩn đóan sai thì cũng không sao, chẳng phải chịu trách nhiệm gì...
    - Có lẽ ông nên đi học lại để chuyển ngành sang thú y, nhỉ? - Bà Hiayama bàn với chồng.
    - Thế bà có thích mó tay và chỗ lạ không? - Không đời nào.
    - Thì tôi cũng thế!
    -Mọi người lại cười rộ.
    - Nói chung đây là cả một nghịch lý. - Hirayama đột nhiên buồn hẳn đi. - Thầy thuốc càng tồi thì càng hay phải mổ lại, và do đó thu nhập càng nhiều. Bây giờ thầy thuốc chẳng phải là thầy thuốc mà là những anh quản lý, những anh làm hành chính.
    - Nghịch lý thì nhiều; một bác sĩ không có kinh nghiệm, mới rời ghế nhà trường và một giáo sư, tiền thù lao làm phẫu thuật đều hưởng như nhau.
    - Giáo sư thì cũng có nhiều hạng khác nhau.
    Lúc bấy giờ đã khuya lắm, nhưng các bà chưa hề nghĩ đến việc ra về. Họ cảm thấy thỏai mái lắm: chồng thì ở bên cạnh, con gái thì lớn cả rồi. Ở nhà không gọi điện đến tức là mọi sự đều yên ổn.
    Nhưng Yutarô thì thấy chán. Cùng về nhà với Ritsukô ông cũng chẳng thích. Hôm nay bà ta cứ cuống lên đòi đi đánh mạc chược, thậm chí lại còn được nữa. Thôi cứ để cho bà ta vui, ba hoa cho thỏa thích. Bà ta sẽ mệt và đi ngủ trong một trạng thái thỏa mãn. Được như thế thì tốt hơn.
    Yutarô lại nhớ đến Mayumi. "Phải, mình già rồi", - ông tự nhủ, lòng buồn rười rượi.
    Hai bà tiếp tục nói chuyện phiếm. Bây giờ họ bàn đến vấn đề tình trạng khan hiếm các chàng rể. Câu chuyện rõ ràng là đang làm cho họ say sưa.
    Nghe hai bà lải nhải được một lúc, Hirayama quay sang Yutarô:
    - Tôi cũng có thể kể cho anh nghe cái này. Anh cũng biết rằng khi xử lý chứng viêm mũi và chứng viêm xoang Higmore, người ta rửa mũi bằng tăm-bông, nhúng vào dung dịch xyrocain. Thế thì ngòai ra còn có một cách khác nữa: dùng procain. Hiệu quả thực tế cũng như thế, nhưng procain giá rẻ hơn nhiều.
    - Dĩ nhiên tôi có biết. Chúng tôi cũng dùng procain để gây tê cục bộ.
    - Anh nghe đây. Có một điều rất quan trọng; procain có tính chất ma túy, tuy rất nhẹ nhưng vẫn có. Nếu dùng hàng ngày, ở bệnh nhân sẽ phát sinh một nhu cầu proain bền vững. Bệnh nhân sẽ bứt rứt không yên chừng nào niêm mạc chưa đượi bôi procain một lần nữa.
    - Sau khỏi bệnh Highmore, bệnh nhân vào đến tìm bác sĩ như cũ chứ gì?
    - Chính thế đấy. Có nhiều bác sĩ tập cho bệnh nhân nghiện procain một cách có dụng tâm.
    - Thế là song tiễn tề xuyên... Phải, mỗi người đều có một bí quyết riêng.
    Hirayama rót thêm bia cho Yutarô.
    - Ba nó này, - bà Ritsukô quay sang phía chồng - phải cố làm sao cho buổi xem mắt sắp tới thành công.
    - Được rồi... - Yutarô phản ứng một cách uể ỏai trước cuộc tấn công đột ngột của bà vợ.
    - Đã lẽ ông phải nói chuyện kỹ kỹ với con Mikikô từ lâu mới phải!
    - Tôi sẽ nói.
    - Không thể chần chừ được đâu. Mình sẽ không có đám nào được như thế.
    - Nhưng cái anh ấy có một cái gì đó mà con Mikikô không thích phải không? Hình như nó bỏ buổi xem mắt trốn đi đâu ấy phải không? - Bà Hirayama hỏi.
    - Tôi cũng chẳng biết nó có chuyện gì thế nữa, - Bà Ritsukô thở than. - Bây giờ nó cứ kín như bưng ấy không nói gì với tôi cả. Có lẽ nó có nói gì với con Yasukô nhà chị chăng?
    - Tôi cũng chẳng biết. Con Yasukô nhà tôi thì cũng chẳng ai moi được của nó một câu nào.

  6. #6
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    8.176
    Thanks
    301
    Thanked 3.169 Times in 588 Posts

    Default Ðề: Đèn không hắt bóng

    Yutarô nhớ lại những điều Mayumi đã nói với ông. Chẳng lẽ Mikikô yêu Naôê thật ư? Mà tại sao lại không? Cách biệt về tuổi tác ư? Thì bản thân ông tuổi chẳng gấp đôi Mayumi là cái gì? Ý nghĩ này đến với ông một cách bất ngờ, và lần đầu tiên Yutarô bắt đầu suy nghĩ một cách nghiêm túc về việc này.
    - Thật đáng tiếc, nếu một cái bệnh viện tuyết vời như thế mà chẳng biết để lại cho ai, - bà Hirayama tỏ ý đồng cảm.
    - Giá như thằng Yuđzi chịu học y khoa... Nhưng nó lại ghét nghề thuốc mới khổ chứ: Mà nó cũng dại. Bác sĩ thì cũng chẳng kiếm được nhiều, nhưng bao giờ cũng đủ sống.
    - Giá tôi có con trai thì đến mười triệu tôi cũng không tiếc miễn là nó được học trong một trường đại học y khoa.
    -Khoan khoan! Mình nói cái gì thế? Nhà mình làm gì có số tiền đó? - Hirayama kinh ngạc.
    - Không sao. Sẽ đi vay chứ. Kìa như cái bệnh viện kia đã đầu tư vào đấy bao nhiêu là tiền!. Nhà thiết bị: phải đến năm mươi triệu là ít! Thế mà có ra sao đâu. Đến khi ông bác sĩ nhà tôi về già thì tất cả đều đi tong. Thiết bị thì không bán được: lỗi thời rồi, còn tòa nhà thì không thể dùng vào việc gì khác... Không, tôi sẵn sàng bỏ ra bất kỳ bao nhiêu, miễn là đừng phải bán cái bệnh viện. Còn như ông bà thì đã tiêu vào cái bệnh viện kia mấy trăm triệu chứ có phải ít đâu.
    Đáp lại, Ritsukô chỉ buông ra một tiếng thở dài cay đắng.
    - Thế cái anh vị hôn phu của Mikikô sẽ nhận họ Ghyôđa chứ? - Bà Hirayama hỏi thăm.
    - Bà này! - Ritsukô vỗ hai tay vào nhau đánh đét một cáh. - Thanh niên bây giờ họ không chịu đâu. Nhưng nó là bác sĩ nội khoa, nên chúng tôi sẽ vui lòng trao cái bệnh viện Oriental lại cho nó.
    - Phải... Trong cái nghề của chúng ta, làm sao cho con cái nối nghiệp bố mẹ là điều hết sức quan trọng.
    - Khỏi phải nói... Phải có bao nhiêu phương tiện mới kiếm được đủ thiết bụ, nhất là đối với một bác sĩ mới vào nghề. Rồi lại còn phải tìm những bác sĩ giỏi, những nữ y tá thạo việc!...
    - Nhưng ông bà gặp may đấy, - bà hirayama nhận xét. - Ông bà có được một bác sĩ ưu tú như Naôê thật là có phúc.
    - Biết nói với ông bà thế nào đây... - Bà Ritsukô mỉm cười gượng gạo. - Quả là một đôi bàn tay vàng, nhưng...
    - Ông ta sống độc thân phải không? Chắc mê gái lắm nhỉ?
    - Ấy, vấn đề chính là ở chổ ấy. Ngay trong bệnh viện ông ta cũng có một cô.
    - Thôi đi bà, - Yutarô ngăn vợ.- Về thôi.
    - Đã khuya đâu? Thật chưa muốn về tí nào...
    Cái đồng hồ trên tủ chè chi? mười một giờ.
    - Ông bà đi đâu mà vội? Ngồi chơi chút nữa, - bà chủ nhà vui vẻ giữ khách.
    - Không, ngày mai nhiều việc lắm. - Đọan Yutarô bỏ đứng dậy trước.
    Về đến nhà, họ ngạc nhiên nhận thấy cổng hãy còn thắp đèn sáng trưng; cánh cổng không khóa. Phía trên cửa ra vào vẫn có ngọn đèn con, tuy thường thường sau mười giờ chỉ người làm tắc hết đèn và khóa cửa chính, chỉ để ngỏ lối cửa ngách.
    Trong phòng khách vắng tanh! Chị người làm ngủ, còn Yuđzi và Mikikô hình như đã về phòng riêng trên tầng hai.
    - Yên lạnh một cách khả nghi, - Ritsukô nhận xét trong khi cởi áo ngòai.
    Được một lát Yuđzi xuất hiện trên cầu thang.
    - Con ăn tối chưa? - Bà Ritsukô hỏi.
    - Con ăn rồi ạ. - Yuđzi mở tủ lạnh lấy ra một hộp bia. - Chị Mikikô không đi với ba má à?
    - Không. Mà sao?
    - Chị ấy chưa về.
    - Chưa về kia à?
    Ritsukô lo lắng, nhìn con trai. - Thế thì chị ấy ở đâu?
    Yuđzi mở hộp bia nốc một ngụm.
    - Ai biết đâu đấy. Nói chung thời gian gần đây chị ấy bụi quá.
    - Đừng nghĩ vớ vẩn...
    - Đúng thế đấy! Hôm nào cũng về muộn, có hôm lại còn ngủ lang ở đâu.
    - Như thế có nghĩa là chị ấy ở lại nhà bạn, - Rituskô nói. Nhưng nỗi lo lắng mỗi lúc một mạnh thêm nên bà quyết định đánh thức chị người làm.
    - Tômiyô, cô ngủ đấy à?
    - Hả? ... - Tômiyô hình nhu đang ngủ thật.
    - Thôi cứ nằm, đừng dậy. Cô có biết Mikiô biến đi đằng nào không?
    - Thưa bà tôi không biết. Cô ấy có gọi điện nói là tối nay cô sẽ không về.
    - Nó gọi điện từ đâu?
    - Từ nhà một người bạn gái. Cô ấy xin nhà đừng lo lắng gì cả.
    - Cô không hỏi thử xem bạn gái nào, tên gì à?
    - Cô ấy chẳng nói đâu. Có hỏi cũng vô ích... - Tômiyô càu nhàu.
    Một linh cảm chẳng lành tràn vào lòng Ritsukô. Đứng tần ngần một lúc trên cầu thang, bà đi xuống phòng ăn gặp Yutarô.

    Hết chương 14

  7. #7
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    8.176
    Thanks
    301
    Thanked 3.169 Times in 588 Posts

    Default Ðề: Đèn không hắt bóng

    Đèn Không Hắt Bóng
    Chương 15


    Bệnh viện Oriental nhộn nhịp hẳn lên trong những ngày cuối năm.
    Ai nấy đều tìm cách xin ra viện để về nhà ăn Tết - rồi ra Tết lại tiếp tục điều trị sau. Chỉ còn lại những người bị bệnh nặng, những người không đủ sức ra khỏi phòng.
    Cụ già Yôsiđzô Isikura phải tính chuyện đón năm mới trong bệnh viện. Theo dự đóan của Naôê, cụ còn sống được chừng mười ngày, hoặc tối đa là hai mươi ngày. Ông cụ không không còn tự rửa mặt được, không tự đi ra ngòai được, nhổm lên một chút trên triường cũng rất khó nhọc. Ông gầy đi một cách khủng khiếp; đó là một bộ xương bọc một lớp da khô héo màu xin xỉn như đất; dưới lớp chăn có thể thấy nhô lên một cái bụng sưng phình.
    Ghé vào phòng trong buổi đi thăm bệnh nhân, Naôê gõ mấy ngón tay lên cái bụng trương phình của cụ già, nghiêng đầu lắng nghe. Khi gõ như vậy có thể nhận bắt một cách khá rõ rệt những âm sắc kim lọai ở bụng tích nhiều chất nước. Naôê lấy ống nghe cúi mình trên người cụ Isikura. Những ngày gần đây cụ già hầu như không ăn gì, nhưng có thể nghe rõ trogn dạ dày có chất nươc chao đi chao lại. Naôê có cảm giác là mình đang nghe những bước chân rón rén của cái chết đang đến gần.
    Nghe xong, Naôê gỡ cái ống nghe trên cổ, gắp hai ống cao su lại và bỏ vào túi. Nôrikô sửa lại băng cho cụ Isikura và bắt đầu cài khuy áo pyjama.
    - Cụ nghỉ nhé, - Naôê chào cụ già.
    Isikura đáp lễ bằng một cái gật đầu khe khẽ, mà cũng chẳng buồn hỏi: "Thế nào ạ, thưa bác sĩ, hiện tôi đã sắp khỏi chưa?" Cũng như Naôê, ông cụ biết rằng cái chết đã vào đến ngưỡng cửa. Nhưng, cũng như Naôê, ông cụ vẫn im lặng. Ông ta hiểu rằn chỉ cần hỏi: tại sao? như thế nào? - thì lập tức một nỗi sợ hãi nhầy nhụa sẽ tràn tới, và sợi chỉ mong manh của niềm hy vọng cuối cùng sẽ đứt.
    "Biết đâu, may ra..." Trong hai tiếng "may ra" mơ hồ ấy, người bệnh tim thấy ý nghĩa của những ngày cuối cùng mà sự sống còn leo lét, còn người thầy thuốc thì tìm thấy ở đó phương thuốc cứu vãn duy nhất.
    Có một lần Naôê không đi làm việc. Đến trưa ông ta gọi điện vào bệnh viện báo tin là mình đang ốm.
    - Chắc hôm qua lại quá chén chứ gì!
    - Không phải đâu, chẳng qua sáng ngay ngủ quên, dậy trễ quá đâm lười không muốn đi làm nữa thì đúng hơn.
    Hôm ấy người ta bàn tán rất nhiều. Ở bệnh viện họ đã quên với cái thói đến muộn của Naôê, nhưng nghĩ việc hẳn thì đây là lần đầu.
    Lòng Nôrikô bồn chồn lo lắng. Đã mấy lần cô nhấc ống máy lên để gọi điện cho Naôê, nhưng mỗi lần như vậy, không hiểu tại sao, cô lại e ngại không dám.
    Thời gian gần đây cô hầu như không nói chuyện với Naôê, tuy hai người làm việc sát cạnh nhau. Lúc nào cũng có một người nào đó lởn vởn gần bên, làm cho họ không nói được. Nhưng ngay trong những phút hiếm hoi mà trong phòng chỉ có hai người với nhau thì Naôê cũng lặng thinh như đã mất hẳn khả năng ngôn từ.
    Nôrikô kiên nhẫn chờ Naôê mời mình đến nhà, nhưng chỉ thỉnh thỏang, đến cuối giờ làm việc ông mới hỏi : "Hôm nay em làm gì?" - Và chỉ cần nghe thấy thế thôi, là Nôrikô vội vàng bỏ hết để chạy đến với Naôê.
    Có một lần Nôrikô thử nói chuyện với ông: tại sao ông lại không mời cô từ trước? - Nhưng Naôê chỉ cau mày, và mọi sự đều lại y nguyên như cũ. Nôrikô phải hậm hực gác hết mọi việc để chạy đến khu Ikêđziri.
    Trước kia họ gặp nhau mỗi tuần hai lần, nhưng bây giờ phải mười ngày họ mới gặp nhau một lần. Và Nôrikô cứ chờ đợi, không dám tự mình nói trước. Mỗi khi những niềm mong mỏi của cô trở thành sự thật, Nôrikô vui mừng vô hạn. Đôi khi tình cảm của cô cũng lừa dối cô, nhưng cô đã tập được cho mình cái thói quen không buồn tủi quá. Cô có cảm giác rằng hai người vẫn ở bên nhau ngay cả những khi Naôê không có mặt.
    Có mấy lần, không đủ sức tự chủ, Nôrikô vẫn hỏi: " Bây giờ anh về thẳng nhà à?" Naôê lầm lì gật đầu và im lặng bỏ đi. Nôrikô rầu rĩ thở dài : anh ấy làm sao thế? cái gì đang diễn ra torng tâm hồn anh? Nhưng tình yêu của cô thì không có gì có thể dập tắt được : Nôrikô đã hiến dâng tất cả cho Naôê - cả thể xác lẫn linh hồn.
    Có nhiều khi những bệnh nhân xuất viện hoặc những bác sĩ trẻ mời Nôrikô đến hiệu cà-phê hay hiệu ăn, nhưng cô đều từ chối. Thậm chí cô cũng chẳng bao giờ nảy ra cái ý gặp một người nào ngòai Naôê. Tất cả những người đàng ông khác đối với cô đều vô nghĩa lý - nếu không có Naôê thì thà qua buổi tối với một người bạn gái còn hơn, cô thấy như vậy.
    Còn Naôê? Bằng trực giác, Nôrikô cảm thấy Naôê đang phản bội cô. Thỉnh thỏang lại có một giọng phụ nữ gọi ông ra điện thọai, trong giường Naôê, Nôrikô hay bắt được những chiếc trâm ; gian bếp của Naôê được thu dọn ngăn nắp, rõ ràng không phải do một bàn tay đàn ông... Nhưng Nôrikô chưa một lần nào tự cho phép mình trách móc Naôê.
    Trước sau cô chỉ là một tình nhân và là một con ở, vì Naôê không bao giờ nói đến hôn nhân, thậm chí cũng không bao giờ bảo cô đến ở nhà mình. trước sau Naôê chỉ cho phép Nôrikô được yêu mình, thế thôi. Vả lại Nôrikô cũng không hề đặt ra một điều kiện nào. Hơn nữa, cô sẽ rất ngạc nhiên nếu thấy phụ nữ thờ ơ với Naôê. Cô cố gắng đừng nghĩ đến họ. Cô chỉ muốn biết rằng bản thân cô yêu Naôê: điều đó đã quá đủ đối với cô rồi.
    Hôm sau Naôê cũng không đến bệnh viện. Từ sáng sớm ông đã gọi điện đến, nói rằng mình còn phải nằm nhà ít nữa.
    Trong những ngày cuối năm này, Ritsukô ngày nào cũng có mặt ở bệnh viện. Bà hỏi Sêkiguchi :
    - Tình hình bác sĩ Naôê thế nào ạ? Có lẽ cần phái người nào đến nhà bác sĩ xem sao.
    - Phải-phải, dĩ nhiên... - Bà y tá trưởng sốt sắng gật đầu, nhưng rồi chẳng đề nghị gì cả.
    Bà Ritsukô quay về phía Nôrikô, và tất cả những người khác đang có mặt ở đấy đều quay theo.
    - Simura-san, có lẽ cô đến thăm tiên sinh một chút đi.
    Câu này đến với Nôrikô đột ngột đến nỗi cô súyt đánh rơi cái ống tiêm.
    - Tôi ...
    - Cô đến đi. Có thể là hôm nay, sau giờ ăn trưa. Cô cứ nói là tôi bảo cô đến, thế nhé? Bà không phản đối chứ? - Câu này bà Ritsukô nói với bà y tá trưởng.
    - Không ạ. Chiều nay không có phẫu thuật nào. Simura-san có thể đến thăm bác sĩ.
    - Chúng tôi tha thiết yêu cầu cô đấy, - bà Ritsukô nói, giọng dịu dàng.
    Chắc chắn là Ritsukô cũng như Sêkiguchi đềucó mục đích tốt, nhưng Nôrikô vẫn cảm thấy có một cái gì không thật. Thôi kệ, được đến nhà Naôê là điều mà Nôrikô đã tưởng chỉ có thể mơ ước thôi ! Một khi chính bà Ritsukô đã ra lệnh thì có thể đi với một lương tâm trong sạch.
    Mấy ngày hôm nay Kôbasi không có lấy được một phút nào rảnh rỗi. Đặc biệt vất vả là những công việc phải làm với các bệnh nhân ngọai trú. Quá mười hai giờ trưa trong phòng khám vẫn có hàng chục người ngồi đợi đến lượt mình. May thay bệnh nhân trước ngày lễ ít hơn thường lệ, nhưng dù sao Kôbasi cũng phải làm phần việc của hai người. Khi có mặt Naôê anh chỉ phải giúp ông ta, còn bây giờ anh phải tự mình chẩn bệnh, chỉ định cách điều trị...
    Đến mười hai giờ No6rikô cùng với Kaôru và Akikô đi ăn trưa. Kôbasi còn lại một mình.
    Biết rằng Naôê khi đi làm sẽ điểm lại một cách đặc biệt nghiệt ngã những việc đã làm trong thời gian ông vắng mặt, Kôbasi càng nỗ lực làm việc thật chính xác.
    Lúc này anh đang khám một ông già bị bệnh thấp khớp. Anh hút chất nước ra khỏi khớp đầu gối và bắt đầu tiêm prednisolone vào. Chợt nghe có những tiếng bước vội vã: có ai chạy trên cầu thang từ tầng hai xuống.
    Ngẩng đầu lên, Kôbasi thấy Tômôkô Kawai đang đứng ở ngưỡng cửa thở hổn hển.
    - Tiên sinh!
    - Có việc gì thế?
    - Cụ Isikura... - Tômôkô nói ngắc ngứ từng quãng. Có cái gì ... trong họng..ấy...
    - Áp lực?
    - Dạ không biết ạ...
    Kôbasi lao ra khỏi phòng và chạy lên tầng hai. Nôrikô chạy theo. Bệnh nhân bị thấp khớp vẫn nằm trên cái giường nhỏ.
    Khi Kôbasi và Nôrikô lao vào phòng bệnh nhân, Isikura nằm im không nhúc nhích, đầu bất ngược ra phía sau; hình như ông cụ không còn thở nữa, chỉ thấy cuống họng run run.
    - Máy hút!
    Nôrikô đâm bổ đi lấy máy hút.
    - Cụ ơi! Cụ ơi! - Kôbasi vừa gọi vừa làm hô hấp nhân tạo.
    Trong họng cụ già đờm tích lại, cản trở sự hô hấp. Một người khỏe mạnh có thể khạc nó ra một cách dễ dàng, nhưng ông già kiệt sức không còn cách gì làm như vậy.
    Kôbasi đặt ống máy hút vào lỗ mũi cụ Isikura vô cho máy chạy.
    - A! A-a-a!...- Cụ Isikura hét lên một tiếng man dại, và một cục đời trôi dọc theo ống máy.
    - Giữ chặt ông cụ! - Kôbasi ra lệnh.
    Hai cô y tá nắm chặt lấy hai tay cụ già.
    Người con dâu của bệnh nhân nấp sau lưng họ sợ hãi nhìn ra, theo dõi những sự việc đang diễn ra trên giường bệnh.
    - Khạc ra ! Lấy hết sức lực ! - Kôbasi điều khiển cái ống, nhắc đi nhắc lại.
    Cụ Isikura ngạt thở, quằn quại đau đớn. Mấy phút sau, sự hô hấp được phục hồi, và ông cụ có phần yên tâm.
    - Phù-ù-ù... Thiếu chút nữa là đã quá muộn. - Kôbasi lau mồ hôi trán.
    Người con dâu lặng thinhg, chỉ hơi cúi đầu.
    - Máy hút phải để thường xuyên trong phòng này.
    Cụ Isikura thở mau, mặt cụ ướt đẫm nước mắt và nước miếng.
    Lần này mọi sự đã kết thúc tốt đẹp, nhưng không ai có thể bảo đảm là hiện tượng này sẽ không lặp lại nữa. Cần theo dõi bệnh nhân chăm chú hơn.
    Cụ già thò bàn tay ở dưới chăn ra khua khua như muốn gọi.
    - Cụ cần gì ạ?
    - Z-z.. z-z-zi...
    - Không sao, không sao. Cụ cứ nói chầm chậm.
    - Z-zi... ziết... ch-cho tôi chết nhanh đi!...
    - Sao?! - Kôbasi cúi mình trên ông già, gần chạm vào mặt ông. - Sao lại ngã lòng như vậy? Phải vững tâm!
    - Kh-khổ l-lắm... Thế này thì khổ lắm... - Rồi cụ Isikura quay mặt vào tường.
    - Không được, không được thế. Hiểu chưa? Nào, cụ vui lên chứ! - Kôbasi vỗ vỗ lên cánh tay khô đét của cụ già.
    - Naôê...Naôê tiên... sinh...
    - Hôm nay tiên sinh không có ở đây, - Nôrikô vừa gia/ng giải vừa lau mặt cho bệnh nhân. - Nhưng chốc nữa tiên sinh sẽ đến.
    - Giết... tôi... đi! Tôi.. xin...
    - Cụ ơi, đã nói rồi, không được nghĩ tới việc đó. Bác sĩ đã cứu cụ, mà cụ... Sao lại thế?
    - Hết rồi... tôi không thể... tôi không muốn nữa... - Và cụ Isikura lặng lẽ khóc nấc lên, mặt úp vào gối.

    Khi Nôrikô đến nhà Naôê thì đã hơn một giờ.
    Dãy hành lang vắng ngắt, cửa phòng đóng kín. Nôrikô có một cảm giác hồi hộp lạ kỳ. Có thể tưởng chừng đây không phải là lần đầu, nhưng...
    Lầu sau cùng Nôrikô đến đây là khỏang mười ngày về trước. Mà cũng có thể là lâu hơn. Nhưng hôm nay cô là một người khách không mời mà đến.
    "Nhỡ anh ấy không phải đang một mình? - Nôrikô nghĩ, ngón tay giơ lên bấm chuông ngại ngùng rụt lại. - Lẽ ra phải gọi điện trước..."
    Nôrikô đã bắt đầu thấy hối hận là đã nhận lời đến nhà Naôê. Nhưng đây có phải là ý riêng của cô đâu... Dù sao thì cũng sẽ được trông thấy Naôê. Nôrikô gần như đã tự thuyết phục được mình rằng Naôê có nhà và đang đợi cô.
    Hơi do dự một chút, Nôrikô bấm chuông. Không thấy ai ra mở cửa. Nôrikô bấm lần nữa, lại một lần nữa - không có kết quả gì. Đợi thêm một lát, cô lại bấm chuông và ghé tai vào tấm cửa. Tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Dù chủ nhân có ngủ thì cũng nghe thấy "Chắc có ai thật". Nôrikô cảm thấy tim đau nhó. Một khi Naôê không mở cửa, thì ắt là ở trong ấy đang có một người đàn bà.
    "Anh ấy và một người đàn bà nào..."
    Nôrikô hình dung ra một quang cảnh quen thuộc : hai người đang ngồi nép sát vào nhau và nín thở lắng nghe tiếng chuông ngòai cửa. Người đàn bà áp má vào ngực Naôê, còn anh ấy thì ôm lấy nàng và nhìn sang bênh cạnh... Và đây họ nhón chân đi rón rén đến cạnh cửa, ghé mắt vào mắt cửa nhìn ra ngòai... Chính từ bên ngòai, con mắt cửa nhỏ xíu, hầu như không trông thấy được, nhưng nhìn từ bên trong thì bao quát được một vùng khá rộng.
    Có thể bây giờ họ đang nhìn Nôrikô chăng? Cô liền vội vã tránh sang một bên.
    Bên kia cánh cửa vẫn lặng ngắt như tờ.
    Trong hành lang có tiếng mở cửa, và từ căn hộ sát bên, một người đàn bà mặt kimônô bước ra và đi qua mặt Nôrkô. Cứ trông cái cử chỉ quả quyết của người đàn bà khi đóng cửa lại, Nôrikô đóan được rằng người ấy cư trú ở đây. Nôrikô đứng yên một lát nữa, rồi thở dài và cũng đi về phía thang máy.
    Trong khi buồng thang máy trượt xuống, Nôrikô nghĩ: biết trả lời Ritsukô và bà y tá trưởng ra sao đây? Vừa rồi có sao cứ kể hết ra như vậy chăng? Nhưng nếu thế cô sẽ làm hại Naôê. Vì ông đã nói rằng ông ốm. Không, không thể làm như vậy được. Cứ thế này thôi, người ta cũng đã bàn tán quá nhiều.
    Mới vừa qua Nôrikô óan giận Naôê, nhưng bây giờ cô lại cuống quít bới óc tìm cách bao che cho ông.
    Thang máy dừng lại. Nôrikô bước ra, và qua tấm cửa kính của phòng đệm cô lại trông thấy người đàn bà ở tần năm: bà ta bước trên đường phố, tay giữ tà áo kimônô đang căng phồng lên dưới gió. Nôrikô chậm rãi bước theo người ấy.
    Hai giờ rưỡi. Giờ nghỉ trưa đã hết, từ giờ đến tối hãy còn xa, và cái ngõ hẻm rất vắng. Đi dọc theo cái hẻm thoai thỏai xuống dốc, Nôriô ra đến phố lớn. Ở đây là một cuộc sống khác hẳn: chen chúc, ồn ào và rộn rịp.
    Qua hai căn nhà Nôrikô trông thấy một quán cà phê nhỏ, hay nói cho đúng hơn, cô trống thấy cái buồng điện thọai tự động trong quán. Cô bước vào, ngồi xuống cạnh cái bàn con đặt gần cửa và gọi một chén cà-phê.
    Sau khi uống hết cốc nước bỏ đá trong khi chờ cà phê, Nôrikô đến trước máy điện thọai, cô quay số. Sau một quãng im lặng trong ống máy bắt đầu nghe những tiếng túyt túyt dài. Nôrikô nhớ lại rằng máy điện thọai ở nhà Naôê có tiếng vo vo nghe như ngạt mũi. Nhưng bây giờ cô nghe rất rõ những hồi âm của tiếng chuông. Không thấy ai nhấc ống nghe. Nôrikô quay số một lần nữa - lại những tiếng túyt túyt. Nắm chặt trong lòng bàn tay đồng hào mười yên, Nôrikô trở về bàn, chén cà phê đã chờ cô ở đấy. Cô hít thở mùi hương đậm đà của nó.
    "Có lẽ anh ấy đi ra nhà băng? Dù sao chăng nữa thì anh ấy sẽ ra máy điện thọai nếu có nhà, - Nôrikô suy luận. - Nếu không muốn gặp mình thì có thể nói hẳn ra. Qua điện thọai càng dễ nói".
    Nôrikô uống hết cà-phê và hơi bình tâm lại.
    Đã gần đến ba giờ. Nôrikô ra khỏi nhà Naôê ở đã được hai mươi phút.
    Cô lại đến cạnh máy điện thọai và quay số.
    Bên quày đặt máy điện thọai, cô thủ quỹ đang tính tiền với một người khách; một cô hầu bàn đang nói chuyện gì rất hăng với người bán đồ nhắm.
    "Thôi lần này mà không gọi được thì quay về thôi", - Nôrikô quyết định trong khi lắng nghe những hồi âm trong ống máy. Hồi thứ ba, hồi thứ tư...
    - Vâng, - một giọng đàn ông lạ hoắc trả lời. Trong giây lát Nôrikô thậm chí còn ngẩn cả người ra.
    - Có phải nhà ông Naôê không ạ?
    Ống máy im lặng.
    - Tiên sinh đấy ạ?
    - Phải... tôi... - Giọng Naôê nghe rất lạ, như thể miệng ngậm đầy bông. Nôrikô ngạc nhiên, vì thường ngày Naôê phát âm rất rõ.
    - Em đây, Nôrikô đây tiên sinh ạ. Tiên sinh có nghe không?
    - Có...
    - Máy khó nghe quá... Lúc nãy tiên sinh không có nhà ạ?
    - Không...
    - Em gọi điện nhưng không có ai cầm máy...
    - Tôi ngủ, - Naôê im lặng vài giây rồi nói.
    Nôrikô băn khoăn tự hỏi: chẳng lẽ anh ấy không nghe? Hay là anh ấy nói dối?
    - Anh đang ở nhà một mình ạ?
    - Ừ.
    - Em gọi điện từ một quán cà-phê ngay cạnh nhà anh. Có thể ghé anh một phút được không ạ? Bà Ghyôđa và bà y tá trưởng sai em đến thăm anh, vì họ lo cho anh ốm nặng.
    Naôê im lặng.
    - Vậy em ghé nhé?
    - Ghé đi.
    - Anh có cần gì không ạ? Có cần sakê hay thuốc lá không ạ?
    - Không cần. Có cả rồi.
    - Em đến ngay!
    Nôrikô cầm tờ giấy tính tiền trên bàn và đi đến quầy thủ quỹ.
    Naôê đang nằm trên giường, mình mặc pyjama. Thế ra ông không nói dối quả ông không ra khỏi nhà.
    Nôrikô chăm chú nhìn xung quanh: trên lò kôtatsu có để ly sakê như thường lệ, khắp nơi rải rác những tờ giấy - những bản sao bài tạp chí. Không thấy có một cái ly thứ hai nào. Trên bàn có một chồng tạp chí và sách. Ở gian bến, trong lavabô có cả một mớ chén đĩa chưa rửa: đã khá lâu không có ai dọn buồng.
    - Sức khỏe anh ra sao? - Nôrikô cởi áo măng-tô và ngồi xuống cạnh giường.
    - Tôi hơi bị cảm. - Giọng Naôê nghe rất lạ và không biểu hiện một sắc thái gì cả.
    - Nhiệt độ ra sao?
    - Không có nhiệt kế...
    - Ôi, khổ thân anh quá!
    Nôrikô thấy muốn vuốt ve an ủi Naôê đến mức không sao chịu nổi: trông anh đau ốm tội nghiệp biết chừng nào.
    - Sao thế này...- Cô lẩm bẩm, khó khăn lắm mới tự kiềm chế được. Nếu anh ấy đưa tay ra, nếu anh ấy nói một lời tho6i cô sẽ tự lao vào vòng tay anh.
    Nôrikô cúi mình trên người Naôê và sửng sốt: hai mắt anh sáng một cách kỳ dị - không phải cái ánh kim lọai lạnh và sắc như thường ngày, mà là ánh phản chiếu mờ nhạt của mặt trời lặn. Mắt anh có màu trắng như sứ, hai má trũng sâu.
    - Anh làm sao thế?
    Naôê cố giữ cho mắt mình nhìn lên Nôrikô mà không được.
    Trong đôi đồng tử mênh mông của anh, Nôrikô thấy phản chiếu gương mặt của mình.
    - Anh cần phải ngủ một chút. - Nôrikô kéo chăn đắp cẩn thận cho Naôê. Anh mệt mỏi nhắm mắt lại như thể chỉ chờ có thế.
    Nôrikô bắt tay vào dọn dẹp. Mười phút sau cô đến cạnh Naôê. Naôê ngủ rất yên, ngay đến hơi thở cũng nhẹ nhàng, không nghe thấy.
    "Anh ấy gầy đi nhiều quá.." - Nôrikô nhìn rất lâu, như thể không nhận ra Naôê nữa. Rồi cô khẽ khàng đi sang gian bếp. Cô cởi áo vét, và mình chỉ còn mặc chiếc áo thun mỏng, cô bắt đầu rửa chén đĩa. Cô đi lại thật yên lặng, cô quét gian bếp rồi trở vào phòng.
    Naôê vẫn ngủ, mặt quay vào tường.
    Bây giờ biết làm gì đây?
    Nôrikô nhặt mấy tờ giấy vương vãi bên lò kôtatsu, xếp lại thành một xấp gọn ghẽ để lên bàn, đặt lại đĩa gạt tàn cho ngay ngắn. Tấm thảy dày trong phòng dính đầy bụi, nhưng Nôrikô không muốn mở máy hút bụi, sợ tiếng máy làm Naôê thức giấc. Cô nhặt mấy tờ báo ở dưới sàn lên, gấp lại cho thẳng thớm mấy thứ đồ lót vày vò. Rồi cô cúi xuống với tay quơ quàng dướng gầm giường xem có cái gì lăn xuống đấy không. Tay cô chạm phải một vật gì lạnh và cứng. Một cái hộp luộc ống tiêm. Naôê tự tiêm lấy ư? Bằng một động tác quen thuộc, Nôrikô mở nắp nhìn vào trong hộp. Có hai cái ống tiêm và hai ống thuốc rỗng. Nôrikô cầm lên một ống: "Opium".
    Thuốc phiện ư! Thứ ma túy mạnh nhất... Ngay sau những cuộc phẫu thuật người ta cũng ít khi cho bệnh nhân thứ thuốc này. Chỉ khi nào có những cơn đau không tài nào chịu nỗi...
    Nôrikô nhìn kỹ Naôê và lại trông thấy cái nhìn mờ đục, đờ đẫn. Cô đã có mấy lần phải tiêm thuốc phiện cho bệnh nhân, cho nên cô nhớ rất rõ mắt họ. Nhưng anh ấy tiêm thuốc phiện để làm gì? Chỉ cảm lạnh thôi mà cũng tiêm? Mà lại tiêm một liều lượng lớn như vậy? Chẳng lẽ?... Tâm can Nôrikô nóng bừng như lửa.
    Đặt cái hộp xuống sàn, cô lại cúi xuống nhìn Naôê. Đôi má như bằng sắp, râu lởm chởm... Cái mũi trông nhọn hẳn lên khác ngày thường.
    Nôrikô vội vàng đẩy cái hộp vào chỗ cũ, như thể hy vọng rằng làm như thế mình sẽ sua đuổi được những ý nghĩ khổ tâm. Tốt hơn hết là cô đừng trông thấy, đừng biết gì hết. Vừa rồi cô mở nắp hộp ra để làm gì kia chứ? Một cảm giác tội lỗi khó hiểu tràn vào lòng cô.
    Cô chậm rãi chống gối đứng dậy và đột nhiên dẫm lên một vật gì cứng cứng. Nôrikô nhìn xuống chân: trên tấm thảm có một vật sáng mờ mờ. Nôrikô cầm lên. Một chiếc hoa tai. Một chiếc hoa tai vỏ bằng bạch kim. Nó nằm gần phía đầu giường, cái móc cài ngửa lên phía trên. Thế ra trước đây vẫn có một người đàn bà nào lên đây...
    Nôrikô mệt mỏi ngồi xuống cạnh giường. Cô ngồi hồi lâu không cử động, mắt nhìn đăm đăm vào chiếc hoa tai đang lấp lánh trên lòng bàn tay.
    Một giờ sau Naôê tỉnh dậy. Anh mở mắt ngơ ngác nhìn Nôrikô, rồi hiểu ra rằng đây không phải là giất mơ, từ từ ngồi dậy.
    - Anh dậy rồi đấy à ?
    - Vâng. - Bây giờ giọng nói nghe đã bình thường như mọi ngày - rõ và đều đều.
    - Không đau ở đâu chứ?
    - Không.
    - Anh có nhớ em đã đến đây như thế nào không?
    Naôê ngẫm nghĩ một lát, rồi gật đầu.
    - Bà Ghyôđa và bà y tá trưởng phái em đến đây. Em sẽ nói gì với họ?
    Naôê đưa mắt nhìn quanh tìm thuốc lá. Nôrikô đẩy về phía ông một bao thuốc và cái gạt tàn.
    - Thế tức là anh bị cảm lạnh?
    - Cảm lạnh. - Naôê nhắc lại, tay đưa một que diêm lên châm thuốc lá.
    - Chỉ thế thôi à ? Vậy thì tại sao lại phải dùng thuốc phiện?

Posting Permissions

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời
  • Bạn không thể dùng tập tin đính kèm
  • Bạn không thể hiệu chỉnh bài
  •