Tố chất nhân tài tỏa sáng lung linh từng giây, từng phút, qua từng công việc, dù là những công việc nhỏ nhặc nhất. Nó làm nổi bật thiên nga giữa bầy vịt xấu xí.
"Bước ra khỏi hàng và tiến lên" làm liên tưởng đến THAM VỌNG nhiều hơn.
Tố chất nhân tài tỏa sáng lung linh từng giây, từng phút, qua từng công việc, dù là những công việc nhỏ nhặc nhất. Nó làm nổi bật thiên nga giữa bầy vịt xấu xí.
"Bước ra khỏi hàng và tiến lên" làm liên tưởng đến THAM VỌNG nhiều hơn.
Ai cũng có Kỷ niệm, và ai cũng có Nỗi đau ...
Nói về vấn đề này "tui" cũng có cái này góp vui, nghĩ lại cũng thiệt tình cho mình.
Ngày xưa tuyển nhân viên cho phòng kinh doanh của công ty mình, và nhân viên bán hàng cho cửa hàng.
Đầu tiên nhìn vào tập hồ sơ xin việc để biết tên, tuổi cho tiện xưng hô.
- Em biết cười không ?
Cô A: nhìn trố mắt, rồi ngập ngừng gật cái đầu.
- Thế em cười cho chị xem thử nhé.
Cô A: cố nhoẻn nụ cười ( mà thật sự nụ cười đâu tự nhiên lắm nhìn thật tội nghiệp)
- Ở đây, ngoài nghiệp vụ cần có khi tuyển dụng cần cho việc làm em phải làm, thì đều chị cần ở em là nụ cười cho mọi tình huống...
- Công việc kinh doanh đều đầu tiên em gặp khách hàng là nụ cười của em, không ai muốn giao dịch hay mua hàng của em mà phải khuyến mãi thêm cái khuôn mặt như tiền cả.
- Mà cũng có nhiều cô bé...khi nghe mình hỏi câu ấy ...thì bật cười rất giòn giã tự nhiên...mình để ý ...y như rằng những cô bé ấy rất thành công, rất được việc trong kinh doanh...
....
Và vì thế nên "tui" phải cười nhiều thế này nè.....heheheh...cô nương PL ơi ...
vụ mứt gừng phải tăng thêm tiềm bảo hiểm thì mới sang phụ chứ...lelelele...
*** Looking for king...
Ta hay chê cuộc đời méo mó,
Sao không tròn ngay tự trong tâm
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm,
Nhưng cây phải biết vươn lên tìm sự sống
Công ty ABC, phòng kinh doanh, vòng phỏng vấn cuối cùng.
Hỏi: Bán hàng là gì nhỉ ?
Trả lời: Bán cái khách cần, không bán cái mình có.
Hỏi: Tố chất quan trọng nhất của một nhân viên bán hàng giỏi là gì ?
Trả lời: Thông minh.
Hỏi: Người bán hàng giỏi họ bán cái gì nhỉ ?
Trả lời: Họ bán máy lạnh ở bắc cực và bán lò sưởi ở sa mạc.
Hỏi: Nếu được chọn, bao giờ em về bên anh?
Trả lời: Bao giờ bên anh triển khai chương trình ?
Hỏi: Ngay từ khi em bước vào phòng, em nghỉ sao?
Trả lời: Em rất vinh dự.
(Những cột mốc đầu tiên bao giờ cũng tồn tại mãi![]()
)
Sau này vui miệng tâm sự cùng một cô bé: "Không hiểu sao ngày ấy anh trả lời dở hơi ăn cám lợn thế không biết ?". Cô bé nói: "Ngạo mạn".
(Giật mình![]()
)
8 tháng sau cô bé trở thành gấu mẹ dấu yêu.![]()
![]()
Ai cũng có Kỷ niệm, và ai cũng có Nỗi đau ...