Bài 1 đến 10/2603

Chủ đề: Riêng một góc trời.

Hybrid View

  1. #1
    Silver Member PhotobucketPhotobucketPhotobucket LaoÁi's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    299
    Thanks
    1.385
    Thanked 628 Times in 125 Posts

    Default Ðề: Riêng một góc trởi.

    Chị OA giờ đã về bên
    Ở nơi xa ấy chị quên em rồi
    Thằng em hết đứng lại ngồi
    Ngó coi bờ lốc xong rồi lại ra
    Chị OA giờ đã bay xa
    Chị hẹn năm nữa thì ta gặp mình
    Bọn em thì rất linh tinh
    Vui đâu hóng đấy thiếu mình chị OA..
    ...........
    Chị oa giờ đã ở xa thật rồi

    Người năm trước ra đi không trở lại
    Người năm xưa ở lại biết về đâu
    Trên lối cũ trăng thu vàng mấy độ
    Ngọn đèn đêm lặng lẽ dưới chân cầu.


  2. #2
    Gold Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket OA _ NỮ's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    4.994
    Thanks
    4.403
    Thanked 9.333 Times in 1.852 Posts

    Default Ðề: Riêng một góc trởi.

    Bước xuống sân bay, khoảng 6h sáng Toronto. Sau khi khi làm thủ tục với HQ, Mình tự tin đi ra với một loạt những lời khai ko thành thật.

    - Ruốc thịt nè…No
    - Thịt bò khô nè….|No
    - Giò chả nè…No
    - Nem chua nè…No.

    Có lẽ khuôn mặt tròn quay, lời lẽ vụng về của mình , làm cảm động anh chàng HQ, nên he chứng vào tờ khai ko phải khám, mình thoát khỏi.

    Sớm quá, phân vân nên gọi ai ra đón. Thôi đành tìm người nào mạnh nhất có thể khiêng vác đồ cho mình.

    - Hây! Vệ sĩ. Lee here!
    - Ôi Lee…Lee, đó sao? .Phong đến ngay.
    Sau khi khuân vác xong. Xe nổ máy, vệ sĩ mới thanh thản gì xiết tay mình đặt lên đùi và nói

    - Nhớ Lee quá.

    Ui Ui, sao lạ thế., Mình chọc he.

    - Lần đâu tiên mới thấy ai đó cầm tay nhỉ, trước chỉ thấy choàng vai khoác cổ , sao giờ lạ quá ta?

    He nói

    - Từ nay sẽ mãi cầm tay thế này. Có chịu ko?

    Hê hê hê…


    Sau khi cười, mình cứ để mặc vệ sĩ cầm tay, Mình mải ngắm phong cảnh dọc đường.

    Lần đầu tiên trong đời, sau những chuyến đi xa, mình mới cảm nhận được cảnh đẹp của mùa xuân Toronto l;àm mình rung động đến thế.

    Đang say sưa ngắm nhìn những mảng xanh non chập chờn qua của kính. Vệ sĩ bỗng cất tiếng hỏi

    - Lee! Có được không?

    Ôi, sao U ko chịu hiểu…Được hay ko được, ko ở nơi chúng mình. OK!
    Xong tôi vẫn im lặng.

    He vẫn tiếp tục nói.
    - Lee! Tình bạn có thể trở thành tình yêu được chứ, xa Lee 3 tháng nay, Phong mới thâu hiểu bản thân mình cần gì, muốn gì, và P đã hiểu được trái tim của mình.khi gặp Lee, đã không thể khống chế nổi….
    Que Sera, Sera. Whatever will be, will be
    The future's not ours, to see
    Que Sera, Sera

Posting Permissions

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời
  • Bạn không thể dùng tập tin đính kèm
  • Bạn không thể hiệu chỉnh bài
  •