Trải qua mấy chục lần đi đi về về VN, duy nhất OA bị giữ lại ở sân bay Vancouver năm 1994.
Lần đó trong lúc chờ đợi lên máy bay, OA mang mực khô ra ăn nên người nồng nặc mùi tanh, trong lúc đang xếp hàng gửi hành lý thì bị mấy con chó được huấn luyện tìm chất cấm đổ xô vào mình xủa ầm ĩ.
Thế là OA bị gọi vào phòng riêng để khám xét. Khám mãi ko ra được đồ cấm mà mấy con chó vẫn cứ vây xung quanh OA hít hơi nên họ lại cử PL nữ ra khám người.
Nhưng rồi tìm ko ra mà đàn chó vẫn kiên quyết kéo ko đi. Sau một hồi bàn tính, họ bắt OANU nhảy coi có vật thể lạ nào rơi ra khỏi người mình ko.
Đến nước này đến Thánh cũng phải nổi giận, nhưng OA ko phải là Thánh nên ko có quyền giận nhưng mình vẫn có thể bất tuân theo họ
OA trả lời.
- No.
- Why?
Một chị PL rất to béo hỏi và OA thản nhiên nói.
- Mỗi khi nhảy, phải có nhạc thì chân mới động đậy và rượu thì ít ra phải nửa chai XO thì mới có hứng…và phải là loại nhạc disco nào sôi động nhất.
Thế là lại một cuộc hội ý trong vòng 5 phút, và yêu cầu của OA được đáp ứng.
Đợi khoảng 20 phút rượu ngấm mà quần áo mình mang đi kiểm định vẫn chưa thấy đâu, OA nhìn quanh phòng thấy một mớ túi ninon và băng keo ở đó. OA lấy quấn che thân thể lõa lồ của mình rồi lấy băng keo dán lại và nói với mấy PL nữ trong phòng
- Tao muốn phong tỏa độ hót để chúng mày khỏi bị hiếp dâm sau khi được coi tao nhảy sexy miễn phí.
Và OA hất đầu vào phía tấm gương hai mặt treo trên tường đang có những con mắt hau háu nhìn
Sau khi đổ mồ hôi, sôi nước mắt tung tóe vào xàn nhà và bốn vách tường mà vẫn ko thấy họ nói stop, OA ngưng lại và nói.
- Chúng mày thưởng thức thế đủ rồi. OK.
Và OA tự động mặc quần áo lại trước những con mắt ngẩn ngơ câm nín của họ.
Lại một chầu hội ý nữa, Họ vẫn ko chịu buông tha cho OANU. Lần này họ kiếm chuyện về thuế nhập cảnh sau khi coi tờ khai của OANU.
Thời đó tranh ảnh sơn mài đang là cái mốt nên OA mua mấy bộ ở VN đem về làm quà, OA khai mua 50 usd. Họ ko tin gọi một PL người VN ra định giá.
Người này nói 2 bộ này phải hơn 300 usd. (chuẩn xác)
Thế là chết OANU rồi, vượt quá tiêu chuẩn phải đóng thuế ít ra một nửa giá tiền.
Nhưng OA vẫn giữ vững lập trường nói với họ.
- Tôi công nhận giá cả thị trường he nói đúng. Nhưng hai bộ sơn mài này tôi đặt tại xưởng sản suất. Những tấm gỗ này chị gái tôi làm nhà bỏ đi tôi lấy đưa cho xưởng, và những vỏ trai này tôi đi biển nhặt tích trữ được nên tôi chỉ phải trả cho họ 50 usd tiền công thôi.
Người PL VN nghe thấy có lý gật đầu nên OA được cho qua.
Đến lượt mớ đồ chơi mua cho con trai và con gái, OA cũng đã bóc hết giá tiền và nói với họ.
- Tao mua ở chợ Mừu Cái HK vào ban đêm nên giá rẻ có 60 usd. (Giá chích xác là 200 usd)
- Lần này cũng được thông qua.
Nhưng đến khi họ mở hộp nữ trang của OANU thì OA giật cả mình. Họ gọi chuyên viên thẩm định ra coi và nhìn cách họ phân chia cũ mới ra từng loại thì OANU nghĩ chuyến này mình chết thật rồi. Họ sẽ đánh thuế vô tội vạ. Lúc đó OA chỉ đành biết đổ tại cái con mực đen đủi.
Khi hóa đơn thuế được mang ra. Ko cần coi mục lục thuế đánh từng loại một, chỉ nhìn tổng số thuế phải trả OA liền ngất lịm.
Sau khi tỉnh dậy, (có lẽ lúc đó men rượu mới tan). OA run run cầm biên lai thuế lên và lục túi tìm tiền. Thấy OA chỉ còn mấy chục đô trong người, họ khuyên OA bán bớt đồ cho họ để lấy tiền đóng thuế.
Nghe câu nói đó OA đau lòng quá và òa lên khóc nức nở. OA nghẹn ngào nói với họ trong làn nước mắt.
- Tôi rất có thành ý trả thuế tuân theo pháp luật, nhưng những món đồ này tôi ko thể bán vì nó ko phải của tôi, có thứ thuộc về đồ kỉ niệm, còn một số thứ chị gái đưa cho để đáp trả ân tình vì tôi đang chăm nom con của chị du học. Nhưng tôi đã chót từ chối và hứa với chị sẽ đưa lại con của chị.
- Tôi ko phải là người buôn bán. Pls..
Kịch bản quà kỉ niệm của những người bị bắt trả thuế khi mang nhưng món đồ vượt quá quy định đều giống nhau, nên OANU cũng ko tin tưởng lắm mình sẽ được thoát nên càng khóc thảm thiết. (Lúc đó OANU chỉ sợ họ gửi thấy nước mắt mình nồng mùi rượu XO .)
Lại một cuộc họp kín nữa khoảng 15 phút. Lúc đó OANU nhớ được trên đời có bao nhiêu các vị thánh thần đều lôi tên họ hết ra khẩn cầu. Chẳng may có vị thần linh nào lướt qua nghe thấy thì đúng là vạn vạn tuế…
Đúng là có cầu có linh…Một giọng nói rất êm dịu cất lên.
- OK, chúng tôi tin những lời Mrs là thành thật. (Đúng là sự thật, nó ko phải của mình nhưng thuộc về mình thì cũng thế).
OANU nghe xong cảm động vô cùng, run run đưa cho họ mấy chục đô còn lại để đóng thuế nhưng họ từ chối nhận và bảo OANU lấy tiền đó để trả TX về nhà.
OANU là người cuối cùng lên máy bay, nhưng khi đến số ghế của mình thì đã bị đổi tên bán cho người khác vì họ tưởng OANU ko lên được MB.
OANU liền được đưa tới khoang first class và cô tiếp viên hỏi OA.
- Thưa Mrs có vừa ý ko ạ…
- Quá vừa ý, Thanks Miss.
Đó là lần đầu tiên được ngồi ở hạng nghế FC, sau này OANU cũng có cơ hội giống thế nhờ bị đi lạc máy bay nên được đền bù vé FC



Trích dẫn