Bài 1 đến 7/7

Chủ đề: Thơ Vi Thùy Linh

Hybrid View

  1. #1
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    8.176
    Thanks
    301
    Thanked 3.169 Times in 588 Posts

    Default Thơ Vi Thùy Linh

    Mục lục:

    ..........

  2. #2
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    8.176
    Thanks
    301
    Thanked 3.169 Times in 588 Posts

    Default Ðề: Thơ Vi Thùy Linh

    Phía ngày nắng tắt

    Phía ngày nắng tắt
    Nỗi buồn nhiều như gió
    Em ước được thả lên trời
    Như bóng bay!
    Đã nhiều rồi tìm anh,
    Em không nhớ đã tìm gặp anh,
    Biết bao lần rồi?
    Một mình vỡ oà,
    Chiều vàng lắt lay.
    Khi anh đẩy em bằng mắt
    Trăng vừa tròn mười chín!
    Em đã thả đi bao nỗi buồn
    Buộc bằng tóc rụng,
    Tóc đã rụng mùa mùa nhiều rồi
    Mà chưa thấy nắng lên,
    Em oà vỡ,
    Những nỗi đau chèn nhau,
    Em lầm lũi đến trước cổng nhà anh!
    Nhặt xác nỗi buồn còn tươi nguyên,
    Đốt lên thành lửa ném lên trời,
    Đốt lên thành lửa ném lên trời.

    Vi Thùy Linh

  3. #3
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    8.176
    Thanks
    301
    Thanked 3.169 Times in 588 Posts

    Default Ðề: Thơ Vi Thùy Linh

    Đôi mắt anh

    Đắm đuối em
    Đôi mắt anh
    Mang bình minh và bóng tối
    Em đã nhìn thấy quá khứ nặng nề náu trong đó những nỗi buồn, dẫu anh luôn cười
    Tiếng cười vang như gió đại dương thổi qua núi đá

    Vũ trụ có lỗ đen bí ẩn
    Đôi mắt là lỗ đen của Vũ trụ - Người
    Khi hôn mắt anh, mắt trong mắt anh
    Em nhìn thấy sự vận động của thế giới từ những hạt mầm còn nằm trong ngấn nước.

    Khi nằm nơi anh,
    Em như ở trên hòn đảo bình yên của cuộc đời mình.
    Khi áp vào tai anh,
    Em nghe thấy muôn tiếng sóng vỗ về miên man, như áp con ốc biển
    Khi em hòa trong toàn vẹn anh,
    Em đã vén được bức màn bí ẩn về sự sống…

    Và em biết
    Với tình yêu của em
    Anh có thể ngẩng cao, trở thành chính anh
    Mặt trời - cuộn len màu lửa đang xổ tung triệu sợi
    Gió thổi rối những sợi len nắng đan nhau đan chúng ta.
    Giữa những trật tự và rối loạn sinh động,
    Nỗi buồn lại bùng lên
    Ngày mai là một huyền viễn

    Trái đất vẫn xoay quanh những chiếc giường
    Hãy tin ngày mai trong sự ngây ngất
    Phản chiếu chúng ta, đám cỏ mọc từ dậy thì tới lúc chết
    Hãy cứ tin ở huyền viễn, dẫu trí óc ta lẫn lộn những vô định, mô phỏng
    Trong cả cơn thịnh nộ khiến ánh sáng rớm tím hóa sứ thành những cánh hoa

    Em tin ở ngày mai của đôi ta
    Khi đôi mắt anh nhìn thấy trong mắt em những đứa bé chưa được sinh ra và hoan hỉ gọi
    Không còn biết một chấn động nào hơn
    Anh xoáy vào em
    Cơn lốc.

    Vi Thùy Linh

  4. #4
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    8.176
    Thanks
    301
    Thanked 3.169 Times in 588 Posts

    Default Ðề: Thơ Vi Thùy Linh

    Lang thang

    Ta đi bằng những bước chân thu
    Mùa thu thổi vàng áo phố
    Giấc mơ mỏng như heo may bay trong ý nghĩ
    Lẻ loi buồn
    lắng xuống
    đáy tim

    …Bước chân thu chậm hơn lá rơi
    Nỗi đau nấc lời cầu khẩn phóng thích
    Những vết xe đè nhau hằn như vết trói
    Những vết chân nằm sấp giữa chiều

    Cơn mưa kêu lên!
    Sót lại
    tiếng trả lời
    lạc lối…

    Đêm buông
    Hổn hển nhịp điệu từ những góc tối
    Từng đôi trai gái lẫn vào đêm truyền lửa
    Thôi,
    Đừng hát tình ca du mục nữa
    Bởi vì lang thang ơi!
    Hư ảnh tình yêu không dừng bước giữa đời…

    Vi Thùy Linh

  5. #5
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket MinhThy's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    2.088
    Thanks
    2.347
    Thanked 1.804 Times in 388 Posts

    Default Ðề: Thơ Vi Thùy Linh

    Mùa thụ mầm


    Đêm song song phố ướt - cặp đùi dài
    Nàng đếm ngày người yêu về lại
    Đếm bằng ngón tay như những phím cầm nâu của anh
    Đôi chân chưa nhìn thấy
    Chỉ những dấu chân vẫn nhấn trời mang bầu vĩnh cửu

    Từ kiếp trước
    Chúng mình đã yêu cần mẫn. Và im lặng

    Đời người thì ngắn
    Giấc mơ lại dài
    Anh giấu đôi tay trước sự chờ đợi của em

    Ngoài kia
    Tất cả thành phố cây xanh bỗng rực vàng cành khô. Lá vàng ngân nga như những át_cơ hồi hộp

    Căn phòng say mềm tay
    Ánh vàng toát từ những lọ gốm như mồ hôi mặt trời chiều
    Níu anh, em sóng...
    Không thể đu lên giữ chiếc kim giờ hiện thực
    Vì khuôn mặt chúng ta là chiếc đồng hồ

    Gửi cho anh hai mươi búp ngọc lan ủ bên ngực em từ đêm anh choáng ngợp
    Vốc tay đầy hương linh
    Mạch mạch nước nấc lên vì nhớ
    Bừng từng đêm lưỡi như ngọn lửa
    Liếm vào thân sóng nóng
    Nguyên một mùa đắm đuối
    Tình yêu sinh ra Con người

    Khi em lúng túng không cất tiếng, là lúc nỗi sợ hãi xa cách quất lên
    Ngôn ngữ không quyền uy cho diễn đạt yếu đuối
    Đôi mắt ôi mùi nồng nàn ơi

    Tạo cho chúng ta ánh sáng mới tinh sau một đêm mê man còn váng sữa
    Mảnh trăng như miếng dưa hấu đỏ
    Bỏ lạc giữa trời
    Váng vất cơn cơn mưa mê sảng
    Những giọt mưa tuột ra từ những đám mây bụng mang dạ chửa
    Khiến cái túi nilon tứ tung bỗng vỡ nước ối từ một số mái nhà
    Vỡ không gian rối tung bê tông cọc sắt
    Mưa tới tấp vừa rơi vừa yêu

    Không phải Phật nghìn mắt nghìn tay
    Anh ủ em trong im lặng đầy hơi ẩm bằng đôi tay xuất thần
    Con đường khểnh theo chiếc răng bên trái
    Cầu vồng mọc từ hai ngón tay cái
    Em ngập vào ngân gió
    Ngân anh
    Giữa nỗi lạc lõng

    Trong ánh sáng đỏ của mặt trăng dưa hấu đang hồi lại màu thu non vì được bú dịu dàng
    Những chiếc máy bay như bầy chuồn chuồn ớt
    Cắn rốn Ngày và Đêm

    Thế mà Đêm chẳng biết bơi băng qua những ngăn cách, khủng hoảng của loài người
    Đêm một mình và đêm yêu nhau. Lúc nào cũng tóc
    Tóc ướt trong phòng tắm tóc khô héo gối
    Dòng sông đầy tóc rụng đang ngân gió
    Gọi xanh

    Kìa búp búp sen xanh mắt quyền uy khép đêm giao linh
    Ôm cơn khát để anh tung vó
    Chỉ hơi thở và tiếng hân hoan tưới đầy mặt đất
    Hằng hà mầm cây như những núm vú bật lên từ hoang hoá đất đai
    Tiếng lục lạc tràn hoang mạc
    Ngày sinh của chúng ta: sự nhân - chia đôi tiền định hai người tháng Tư
    Em nấp vào vết tay anh để lại trên bàn vàng căn phòng quen lạ ấy
    Nơi lưỡi nến phập phồng vươn cả khi sắp tắt trong cái nhìn hình phễu của chiếc lưới chụp bên nụ hồng vàng khô mép cánh giống đôi môi em

    Ngày anh về, chưa biết rõ
    Phố đầy cây phượng gọi anh từ mùa hoa này
    Nơi bay lên bầy vú thiếu nữ
    Con đường đêm héo như quả phượng già
    Tháng 9 nhớ về chín nhịp phồn sinh trong tiếng gọi đoá đoá hoa kèn tháng Tư nở vào mùa thu tinh khiết...

    Con đường trỗi cặp chân dài

    Vi Thùy Linh

  6. #6
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket MinhThy's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    2.088
    Thanks
    2.347
    Thanked 1.804 Times in 388 Posts

    Default Ðề: Thơ Vi Thùy Linh

    Bóng người


    1. Khi tắm
    Tôi thường ngắm mình
    (Như có một người, cùng tấm gương, ngắm tôi)
    Mảnh mai, lóng lánh ướt…
    Lan khắp chúng ta, sự choáng ngợp của vẻ đẹp mong manh và trong sạch làm chúng ta dịu lại
    Trong chiêm bao bí ẩn
    Trong những dự cảm ta vừa chộp lấy ở giao điểm khoảnh khắc tỉnh - mê

    2. Những con búp bê biết cười và khóc không nước mắt
    Con lật đật ngã rồi đứng lên lập tức
    Con ốc sên nhẫn nại áp mình vào cánh cửa
    Giá con người được như vậy!
    (Loài vật và lũ búp bê vẫn kiên trì giấc mơ làm người?)

    3. Trong những bức họa của mình
    Lêvitan không hề vẽ người (?)
    Và ở tranh của Đinh Ý Nhi
    Những người đàn bà, những thiếu nữ, những bé gái đều gầy gò hai màu đen trắng.




    Vi Thùy Linh

  7. #7
    Diamond Member PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket MinhThy's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    2.088
    Thanks
    2.347
    Thanked 1.804 Times in 388 Posts

    Default Ðề: Thơ Vi Thùy Linh

    Tình yêu




    Ta cứ viết như là ta đang sống
    Em nhớ anh vò nát cả biển rồi!

    Biển đổ xanh lên những ngôi nhà cổ
    Em chênh vênh mái phố cuối cùng

    Nỗi tái tê đang nhuộm nâu hoà thanh xanh ngọc hơi thở giận dữ ghen tuông tủi thân dằn vặt

    Anh đầy phòng em đợi em gọi em hốt hoảng

    Ðể được bình yên, từ lúc chào đời tôi phải cuộn mình như cây bắp cải?

    Tất cả sinh vật bỗng quên ngôn ngữ lẩn trốn vào im lặng
    Những bông hoa ngáp mãi dưới sương mù
    Hoa Thùy Linh phập phồng sương mùa

    Em im lặng cho ngàn năm náo động

    Ðăm đắm nhìn chảy chiếc điện thoại đỏ trên bàn anh làm việc cách hai ngàn dặm

    Ngôn ngữ mới bật từ âm thanh yêu nhau

    Từ ánh sáng giấc mơ râu đằm miết thảo nguyên vỡ bão

    Em pháo bông sáng rực trên cao nở đàn con tràn lan mặt đất

    Chưa bao giờ hôn đủ dù cho em hôn anh suốt đêm trên con tàu lửa lao từ biển

    Em tàu lửa

    Từ căn phòng này

    Hình ảnh anh ngự mọi khôn gian thời gian, hắt vào sự tối tăm

    Ðể mỗi ráng chiều - đêm đứng sân thượng hướng phương Nam, thân thể em bức phù điêu đỏ

    Giữa cơn cuồng nộ vì hiện tại chưa trọn vẹn

    Em nhận ra mình cuồng tín với tình yêu

    Vết thương (lần gặp anh cuối năm) nơi ống chân phải lên da non, như cánh đào phai
    Niềm tái tê tấy lên nhiều sẹo
    Vết thương mới đang cắn ký ức đêm cuối Sài Gòn chúng mình ngồi xiêu ngôi nhà cao tường tróc lỏ

    Mắt chỉ thấy nhau, dẫu phố đêm nhoa nhoá đèn, người

    Từ cơn rát như gặp bão cát, đôi mắt em - anh vút lên, bay quanh những hành tinh sắp băng hà hành tinh sắp mọc

    (Sau khi mắt đổi ngôi những vì sao nức nở trên trời)

    Thẫn thờ những con phố Hà Nội nhức nhối nhớ
    Anh bú mùa quên cả giêng, hai
    Những quả bưởi Tết đỏ như đàn đèn lồng lăn qua những ngày xuân
    Em phù điêu nứng giai điệu xanh ngọc
    Anh bú mùa quên mái phố Linh chênh vênh sắp lạc

    Không phải lạc vào giá rét như người đàn bà đội thúng bánh mì, gầy và đen như ngõ tối, rao khản gió

    như người đàn ông đứng bán bóng bay cắm mặt xuống những quả bóng bất thần vỡ, tiếng ho rã rợi trong lơ lớ ánh đèn như những mặt người mắt to ngoác miệng

    như cười như gào ngạc nhiên sướng sợ trên bốn bức tường muốn đổ vì mưa trong triển lãm Gặp mưa của Trần Trọng Vũ

    Tự sắp đặt mình cơn nóng-lạnh

    Vĩnh viễn yêu bằng vẻ đẹp tinh khôi tiềm thể

    Người đàn bà - không - thế - kỷ

    Miên man anh bú mùa mùa




    Vi Thùy Linh

Chủ đề tương tự

  1. Lão Hà Tiền - Hoài Linh
    By MinhThy in forum Phim tình cảm - Phim hài
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 18-01-2010, 04:15 PM
  2. Hoàng Thùy Linh
    By Khuyết in forum Nhan sắc Việt
    Trả lời: 32
    Bài cuối: 22-12-2009, 02:56 PM
  3. [HN] Linh Dương tửu quán
    By Đôi Mắt Mùa Đông in forum Ẩm thực
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 17-07-2009, 10:26 AM
  4. Đôi Khi Em Muốn Khóc - Hoàng Thùy Linh
    By cocacola_vn in forum Nhạc Việt Online
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 10-07-2009, 10:47 AM
  5. Ánh mắt - Chí Linh
    By thachanhtim in forum Truyện Ngắn
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 12-05-2009, 06:50 PM

Posting Permissions

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời
  • Bạn không thể dùng tập tin đính kèm
  • Bạn không thể hiệu chỉnh bài
  •