Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958
Lê Hoàng: "Thanh Thủy không phải mồi ngon của dư luận"
Bài 1 đến 1/1

Chủ đề: Lê Hoàng: "Thanh Thủy không phải mồi ngon của dư luận"

  1. #1
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    6.054
    Thanks
    3.717
    Thanked 3.039 Times in 1.244 Posts

    Default Lê Hoàng: "Thanh Thủy không phải mồi ngon của dư luận"

    Lê Hoàng: "Thanh Thủy không phải mồi ngon của dư luận"


    Nàng không phải đề tài của báo chí, không phải mồi ngon của dư luận. Nàng diễn để sống chứ không diễn để khoe.


    Nếu trong Tam Quốc, La Quán Trung than: “Trời đã sinh Du còn sinh Lượng” thì trong sân khấu, khán giả có thể kêu: Trời đã sinh Lê Khanh sao còn sinh Thanh Thủy?

    Phải, nữ nghệ sĩ Thanh Thủy, mà toàn bộ bạn bè đều gọi Thủy “còi” là một diễn viên nữ chói sáng, chịu nhiều bất công. Theo tôi, Thủy “còi” là tương phản của Lê Khanh. Nếu như Lê Khanh có khả năng biến một nhân vật sang trọng thành sang trọng hơn nữa, thì Thủy “còi” lại có thể biến nhân vật ấy trong chớp mắt thành đáng thương nghèo hèn hoặc gian xảo.

    Khả năng thu hút và đa dạng của Thủy “còi” rất khủng khiếp. Nhờ ngoại hình nhỏ bé, nàng có thể làm trẻ con, làm bà già, làm phù thủy và làm lưu manh. Nàng có khả năng dựng các xác chết vô hồn trong kịch bản dậy, thổi cho nó một cá tính chẳng ai kiểm soát nổi và chẳng ai ngờ nổi.


    Với ngoại hình của mình, sự có mặt của Thủy “còi” ở lớp diễn viên trường sân khấu những năm đầu tiên luôn luôn gây kinh ngạc cho dư luận. Tại sao một cô bé ít trọng lượng, ít chiều cao đến thế lại trở thành một diễn viên kỳ lạ đến thế. Đó có thể mãi mãi còn là bí ẩn.

    Không có một vẻ ngoài sang trọng (mà người này cũng đủ thông minh để không cố đóng những vai như vậy), Thủy “còi” hầu như không hề xuất hiện trong các sự kiện có màu sắc, có rượu sâm banh và váy đầm. Chả ngồi ghế giám khảo, chả đại diện cho cái gì ngoài chính bản thân. Chả nghệ sĩ nhân dân lẫn nghệ sĩ ưu tú, chẳng lộ hàng, chẳng khóc than từ thiện, Thủy “còi” đi từ nhà lên sân khấu, diễn, lĩnh tiền, về nhà, rồi lại lên sân khấu, lại diễn, lĩnh tiền, về nhà, ngày này qua tháng khác, cần mẫn như một con ong. Nàng không phải đề tài của báo chí, không phải mồi ngon của dư luận. Nàng diễn để sống chứ không diễn để khoe.

    Chính vì lẽ đó, Thủy “còi” hình như cũng không quan tâm tới các nhãn hiệu. Chỗ nào trả thù lao cao hợp lý, có khán giả, có vai là nàng làm. Chấm hết. Nàng chả sống chết với ai, trừ khán giả.

    Do chẳng làm các hoạt động xã hội, chẳng đứng đầu một cái gì nên Thủy “còi” không được biết đến nhiều như Hồng Vân, nhưng về tính đa dạng trên sân khấu, chưa biết “mèo nào cắn mỉu nào”. Thủy “còi” chắc chắn ăn đứt Hồng Vân ở tài bay lượn và nhảy nhót. Nàng có khả năng múa may trên sân khấu với trẻ con trong dáng điệu của trẻ con lẫn bà già.

    Tôi có một mơ ước thầm kín từ lâu là ngày nào đó, Thành Lộc và Thủy “còi” cùng diễn chung một vở trên sân khấu Hà Nội, chả phải cho khán giả, mà cho các nghệ sĩ Hà Nội xem. Tại sao lại mơ như thế và có mục đích đen tối hay trong sáng gì thì tôi không thể nói được. Vì nói ra thế nào cũng bị ghét.

    Tôi chưa bao giờ hỏi Thủy “còi” xem nàng có sinh ra trong một gia đình “mang truyền thống nghệ thuật” hay không, nhưng hình như không như rất nhiều diễn viên trong Nam, Thủy “còi” chọn sân khấu để sống, và chỉ để sống, thế thôi. Nàng không “phát huy” cái gì, không “kế thừa” cái gì và cũng chẳng “đau đớn” cái gì. Dưới nàng là người xem, trên nàng là tổ nghiệp. Hết.


    Theo cá nhân vớ vẩn của Lê Hoàng, Thủy “còi” đã không nhận được sự tôn vinh xứng đáng của “các cơ quan chức năng”. Nhưng chủ yếu do nàng không biết tới điều ấy. Hết.

    Nhưng cũng đừng tưởng Thủy vô tư. Cứ thử viết một bài báo, có một chi tiết sai về nàng mà xem, nàng không xé xác là may. Nếu trên đời có một thứ gọi là lòng kiêu hãnh thầm lặng, thì chắc chắn nằm ở Thủy “còi”.

    Nếu bạn tới Sài Gòn ban đêm, bạn thấy một cô gái nhỏ bé chạy vụt vào sân khấu, rồi sau đó chạy vụt ra, lao thẳng về nhà không rẽ qua bất cứ đâu thì thưa với bạn, Thủy “còi” đấy ạ!

    Thủy “còi” mà dính một cái nốt ruồi lên má, tròng vào thân chiếc váy đụp, buộc lên đầu tóc đuôi gà rồi quăng ra sân khấu thì ôi thôi khán giả lìa đời. Nàng sẽ khiến chúng ta chết lâm sàng trên ghế, miệng há ra, chân tay lạnh cứng, túi hết sạch tiền!


    (Theo Đẹp)

  2. Có 3 thành viên cám ơn bài của TeacherABC:

    Hàm Long (10-10-2011),OA _ NỮ (10-10-2011),Phu sinh (10-10-2011)

Chủ đề tương tự

  1. Diễn viên Kiều Thanh: "Sợ đóng vai giang hồ, gái điếm"
    By TeacherABC in forum Tin tức - Đời sống Điện ảnh
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 12-11-2010, 04:48 PM
  2. "Bí quyết" nấu chè ngon
    By Serena in forum Khéo tay hay làm
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 29-04-2010, 08:53 AM
  3. Phương Thanh: "Trống vắng" đã vận vào đời tôi
    By TeacherABC in forum Tin Tức - Bình luận đời Sống Âm Nhạc
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 26-11-2009, 06:50 PM
  4. Trả lời: 7
    Bài cuối: 04-07-2009, 11:43 AM
  5. "Hạ gục" chàng bằng "toà thiên nhiên"
    By TeacherABC in forum Chị Em Tham Khảo
    Trả lời: 5
    Bài cuối: 11-06-2009, 10:31 AM

Posting Permissions

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời
  • Bạn không thể dùng tập tin đính kèm
  • Bạn không thể hiệu chỉnh bài
  •