Trang 2 / 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Bài 11 đến 20/20

Chủ đề: Cuộc thi viết văn "Niềm Riêng trong tôi"

  1. #11
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Phu sinh's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    3.422
    Thanks
    10.472
    Thanked 3.852 Times in 1.190 Posts

    Default Ðề: Cuộc thi viết văn "Niềm Riêng trong tôi"

    MS: V-007

    CỔ TÍCH TÊN EM


    Cái thời đói ăn, thiếu mặc, như lời má kể, giờ đã là dĩ vãng.
    Thời nay, chuyện ăn, mặc, với một bộ phận người dân, không còn là nỗi canh cánh bên hông.
    Anh, cũng như Em, may mắn thay, được sinh trong những gia đình như thế. Cả hai được hai gia đình chăm chút như những bông hoa quí. Anh và Em, muốn gì được nấy. Thậm chí cả hông muốn, cũng...được luôn. Nào là học thì phải trường có tiếng của thành phố. Chơi, thì phải ở những nơi danh thắng tiếng tăm. Các phụ huynh kỳ vọng vào Anh, vào Em, và đặt ra những chuẩn mực tuốt luốt trên mây, cho con trẻ lè lưỡi è ạch leo. Đây là nguyên nhân của nhiều hệ luỵ, mà sau này, Em mới hiểu. Nhưng mà, ai dám trách cứ phụ huynh. Suy cho cùng, tất cả cũng là vì Anh với Em mà thôi. Chỉ buồn một nỗi, tại như thế đó, mà Anh với Em không còn gặp nhau nữa.

    Và rồi anh đi!
    Anh đi, vì theo ba mẹ anh, chỉ có con đường du học, tương lai anh mới ngời sáng được. Chứ, cái đất nước mình a, còn nghèo lâu. Ngày anh đi, em bé con con, độ mươi tuổi.
    Anh là bạn của chị. Nhà gần nhau, Em hay lẽo đẽo theo anh, chị đi cùng xóm. Đi cùng năm tháng trẻ con. Anh khoẻ hơn, nên nhận phần trách nhiệm vinh quang là kênh Em trên cổ. Đè đầu cưỡi cổ anh, em cười khanh khách tưng bừng cả lối xóm đương giờ ngủ trưa...

    Ngày anh đi, Em khóc hinh hích. Anh dỗ, mai mốt anh về, mua cho em con lật đật bự thiệt là bự nghen. Em cười toe toét trong nước mắt giàn giụa.
    Anh đi. Một năm. Rồi hai năm. Rồi năm năm. Bé con xưa đà phỗng phao lớn. Bé con xưa, không biết từ bao giờ, với anh, thường xuyên thư từ cho nhau. Việc học hành. Việc thành phố. Đủ việc linh tinh của hai đất nước, được Anh và Em trao đổi say sưa. Cứ như hai nguyên thủ quốc gia tương lai.

    Anh đã học xong. Công việc ổn định. Cả gia đình anh, đưa nhau sang đó.
    Những lá thư của Anh, nội dung ngày càng lạ lẫm. Không là những chuyện vô thưởng, vô phạt nữa. Nồng nàn hơn. Tình cảm hơn. Trau chuốt hơn. Bóng gió xa xôi hơn.
    Một lần, thư Anh viết: Nơi anh sống, có một loài hoa tím. Loài hoa đẹp đằm thắm, dịu dàng. Ngắm hoa, Anh nhớ Em nhiều. Em có nhận lời cho anh được nhớ thương Em không? Nếu Em đồng ý, Anh sẽ kể cho Em nghe sự tích về loài hoa ấy. Loài hoa mang tên của một nàng công chúa huyền thoại của dân tộc Nga. Nàng Sirens.
    Từ đó, anh gọi Em là Syren.

    Nhận thư, Em cười tít mắt. Khoái chí vì cái tên lạ lẫm kia. Con bé mười sáu to đầu, lớn xác, ứ hiểu anh muốn nói cái gì. Vì không hiểu Anh muốn nói gì, nên Em đâu trả lời chi cho mất công. Gọi điện cho Anh chỉ nằng nặc đòi nợ con lật đật bự thiệt bự, năm nào anh lỡ miệng hứa.
    Sau lần đó, anh không viết thư cho Em nữa. Em làm lạ. Nhưng vốn vô tâm, nên quên luôn.

    Cho đến năm ngoái, nhận lại thư anh. Anh báo, đã có gia đình. Anh báo, anh có một mối tình đầu đơn phương với Em. Anh còn viết nhiều nữa, nhưng Em lại không muốn đọc nữa. Em liếc nhìn dòng chữ cuối cùng: " Dù gì, em vẫn là cô công chúa huyền thoại trong Anh "
    Nghe nghèn nghẹn nơi lồng ngực. Nghe lờ mờ đôi mắt. Cảm giác thật bâng khuâng lạ lẫm. Hihi, mình đã từng được yêu. Sao lại không biết vậy kìa. Đúng là ngô sắc!
    Cất hết thư anh vào một cái hộp. Sẽ không bao giờ mở ra.
    Ngủ ngoan nha, cổ tích của Em.

    Cổ tích một cái tên!
    Last edited by Phu sinh; 15-04-2010 at 12:32 PM.

  2. #12
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Phu sinh's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    3.422
    Thanks
    10.472
    Thanked 3.852 Times in 1.190 Posts

    Default Ðề: Cuộc thi viết văn "Niềm Riêng trong tôi"

    MS: V-008

    NỖI ĐAU NGỌT NGÀO

    Phải, bây giờ Ta đang đau ...đau lắm, đau bởi vì đã yêu và được yêu. Trong cuộc đời này Ta thực sự chỉ yêu 2 người " tình đầu và tình cuối ", dù có bao nhiêu người đã đang đi qua đời Ta. Mới nghe qua thì có thể tưởng chừng là vô lý nhưng đó là sự thật. Thật đến phũ phàng!!! Nhưng đó là tiếng lòng, là sự rung động của con tim. Làm sao Ta biết được??? Cuộc đời Ta là cả một chuỗi sai lầm. Hiện tại Ta sống như một kẻ đang trả nợ đời. Mấy ai hiểu nỗi niềm của Ta??? Trong cuộc sống, nhìn lên Ta chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống vẫn hơn nhiều người. Ta không thiếu một thứ gì ... nhưng sao cái vỏ "hạnh phúc" vẫn không giữ được trái tim Ta.

    Từ khi biết yêu Ta đã biết khổ. Cái nỗi đau của mối tình đầu vẫn còn nhức nhối trong tận đáy tim sâu. Mấy mươi năm rồi vẫn còn nguyên vẹn một nỗi chua xót đắng cay. Lúc tuyệt vọng nhất Ta cũng muốn tự giải thoát mình nhưng hiếu chưa trả, ân chưa đền làm sao Ta đành đoạn buông xuôi...??? Vì nghĩ thế mà bấy lâu nay Ta cứ như lục bình trôi lờ lững mãi trên sông đời. Nhưng giông tố bão bùng của cuộc đời vẫn chưa thể nhấn chìm Ta. Trái tim Ta ngỡ đã trơ như đá không còn cảm xúc gì trước tình yêu. Vậy mà, từ trong bản ngã, hạt tình bé xíu xiu đã cựa mình cố sức bung mầm yêu. Cây tình vươn nhanh trong vườn ảo mộng. Trái yêu thương được kết trên cành năm tháng.

    Tình thánh thiện trinh nguyên có hay không trong cuộc đời này??? Câu hỏi ấy Ta cứ mãi đi tìm. Và rồi Ta gặp người, đó là duyên hay nợ??? Ta không biết ... chỉ biết rằng Ta đã cảm thấy hoảng sợ khi cảm nhận ra trái tim đang cựa mình đòi lãng mạn. Ta càng trốn tránh thì sóng yêu càng cuồn cuộn. Và Ta hiểu Người cũng thế. Ta với Người như bình minh với hoàng hôn, 2 nửa ấy muôn đời không bao giờ gặp. Vậy mà hai nửa ấy là không thể thiếu của một ngày, cũng như trong cuộc tình này Ta không thể thiếu nhau.

    Người như mặt trời mang nắng ấm sưởi lại cõi lòng Ta. Người đã từng nói, cuộc đời này người không còn gì chỉ có niềm tin để tặng cho Ta. Ta đã khóc thật nhiều khi đón nhận niềm tin ấy, nâng niu và giữ gìn đến tận bây giờ. Còn ta có là mặt trăng dịu ngọt ru trọn giấc nồng cho Người hay không??? Ta cũng không còn gì chỉ còn một nửa con tim thật thà biết lắng nghe, chia sẻ, dám sống và dám yêu. Còn lại bao nhiêu giờ dành trọn hết cho Người, nhưng mấy ai hiểu được tình mình là thánh thiện??? Xưa biết bao lời thị phi, đàm tiếu, chê bai, đố kỵ vẫn không làm Ta nản lòng, vậy mà sao bây giờ lòng Ta cứ mãi chênh chao. Chẳng hiểu nỗi buồn ở đâu cứ ùa đến rồi chầm chậm len lén qua tim. Nỗi xót xa cứ như nghẹn lại khi ngộ ra được nhiều điều. Trăm lỗi vạn lỗi cũng do Ta. Bởi Ta cứ cố níu những điều không có thực. Nhưng càng cố quên, càng cố chối bỏ thì Ta lại càng nhớ và lại càng yêu Người. Ta vẫn biết cuộc tình này không có lối thoát, đi hướng nào cũng chỉ là ngõ cụt. Vậy mà Ta vẫn không chịu chấp nhận, không chịu buông tay ...

    Nhưng ý Ta cũng đâu thể qua ý Trời. Cái nợ Ta vay của Người nhiều quá. Từ những buồn vui đến ngậm ngùi chua xót, nụ cười nước mắt cứ song hành với nhau. Hạnh phúc được bao nhiêu mà nỗi đau lại quá nhiều??? Cái nợ ấy biết bao giờ trả hết cho nhau???

    Đêm nay Ta lại thức trắng ... một mình lang thang trong miền nhớ không tên. Nuốt nhanh dòng lệ đắng trên môi ...

    Ta lịm dần vào trong nỗi đau
    Lòng thầm khẽ gọi khi bình minh gõ cửa
    Niềm vui của Ta ...
    Nỗi buồn của Ta ...
    Tình yêu của Ta...
    Hạnh phúc của Ta...
    Người ở đâu???
    Tiếng vọng buồn lật vội sang ngày mới
    Mộng tàn theo đêm....
    Ôi...Nỗi đau ngọt ngào ...!!!

  3. #13
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Phu sinh's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    3.422
    Thanks
    10.472
    Thanked 3.852 Times in 1.190 Posts

    Default Ðề: Cuộc thi viết văn "Niềm Riêng trong tôi"

    MS: V-009

    TRƯỚC NGÀY CHIA TAY


    Sớm nay gió lạnh tràn về. Những cơn rét cuối cùng rồi cũng đi qua . Mùa thi đang đến gần. Có một thời nó từng mơ ước trở thành một sinh viên ưu tú, nhưng tất cả đã trôi qua. Suốt bốn năm nó vẫn chỉ là một sinh viên bình thường như bao sinh viên khác, không có gì nổi trội.

    Ốc Đảo hôm nay vắng quá, dường như chỉ có tiếng gió rít, tiếng mưa rơi nhè nhẹ, những giọt mưa loang lổ trên những chiếc lá ố vàng. Giờ đang là tháng tư, tháng không mùa, không có những bông phượng lấp ló trên tán lá xanh rờn, không có mầu tím bằng lăng để mấy nhóc lén nhặt ép vào trang vở, không có tiếng ve kêu râm ran gọi hè. Bốn năm rồi nó vẫn vậy, vẫn thấy mình lạc lõng! Thời sinh viên sắp kết thúc, ngày mai phải nói lời chia tay. Nghĩ đến đây nó thấy lòng mình lành lạnh... Thời gian trôi thật nhanh, mọi chuyện tưởng chừng chỉ mới đây thôi mà xa quá rồi. Có quá nhiều chuyện xẩy ra. Đã có lúc nó ước mình nhẹ như cơn gió, được tự do làm những gì mình thích mà không phải suy nghĩ bất kì điều gì...Con người vốn là một loài yếu đuối, khi không thể làm gì họ bắt đầu mơ ước viển vông. Nó cũng vậy, cũng bắt chước...Viển vông!

    Cái ngày niềm tin cuối cùng cũng từ bỏ nó, nó tưởng chừng như mình không thể đứng dậy. Đến giờ thời gian đã lấy đi của nó mấy cái xuân nhưng nó vẫn chỉ là một cô bé ngờ nghệch dễ tin người, mơ mộng đến hoang tưởng. Nó chưa đủ thông minh để phân biệt được đâu là con đường mình có thể đi. Nó bước liều và phó mặc cuộc đời mình cho số phận...

    Ngày mai ngày nó phải chia tay nơi này, chia tay tất cả. Nó cảm thấy sợ sợ cái khoảng đen trước mặt. Ngày mai cuộc đời nó sẽ trôi dạt về đâu?

    "Trăng rơi bên thềm vì trăng nhớ ai
    Bóng người đi đã khuất xa rồi
    Còn đâu những gì để ta mong chờ
    Nỗi nhớ ngủ quên trên vàng nôi

    Ngọn gió ơi đừng mải hát rì rào
    Lặng yên nghe con sóng nơi lòng ta
    Hát muôn lời ca...
    Cất tiếng vang xa..."


    Như một cơn gió!
    Last edited by Phu sinh; 17-04-2010 at 02:41 PM.

  4. #14
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Phu sinh's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    3.422
    Thanks
    10.472
    Thanked 3.852 Times in 1.190 Posts

    Default Ðề: Cuộc thi viết văn "Niềm Riêng trong tôi"

    MS: V-011

    MỘT GÓC ĐỜI


    - Vào Nha Trang với anh đi. Anh và đám học sinh tại chức đang ngồi bên bờ biển và nhắc tới em đây này.
    - Không được đâu anh. Em muốn đi chơi với anh lắm nhưng còn phải đi làm và con còn nhỏ mà anh, mình đâu có thể bỏ mặc nó được…
    - Em gửi bà đi, vào với anh thứ 7 chủ nhật rồi ra cũng được. Đồng ý thì anh bảo học trò nó đi mua vé cho em luôn đây này…nhé?
    - Thôi anh ạ, bà cũng già yếu rồi em chẳng nỡ bắt tội bà. Ngày thường mình đi làm có một mình bà lo 2 đứa cháu đã quá mệt rồi.
    - Từ ngày có con hình như em quên mất anh rồi…Chẳng được đi chơi bao giờ…
    Anh nói dỗi rồi cúp điện thoại. Tôi bâng khuâng.

    Ừ nhỉ từ ngày chúng tôi cưới nhau tới giờ không còn thời gian đi chơi như hồi son trẻ. Anh hay đi giảng các tỉnh và mỗi lần đi công tác anh lại rủ tôi đi chơi cùng nhưng làm sao mà đi được với 2 cái rơmooc kèm theo nhỉ. Anh chẳng hiểu em gì cả…

    Anh hay trách tôi không dành thời gian cho anh, có một bức thư làm tôi nhớ mãi :” Anh Do đi giảng cùng với anh mà 1 tuần có 3 lá thư mà cô vợ trẻ của anh chẳng nhớ gì tới anh cả. Tủi thân quá đi…” Lúc đó tôi đổ tội cho quá bận bịu với công việc và con cái và trách anh: “Mình cưới nhau rồi, đâu còn như hồi yêu nhau nữa, anh hãy thực tế một chút đi”.

    Cũng có những buổi vào trường anh, đứng ngoài cửa lớp đợi anh, xem anh giảng bài, đang giờ giảng toán mà anh lại đọc thơ, không biết có phải vì do thấy tôi đứng bên ngoài cửa sổ đang nhìn anh hay không mà anh lại đọc bài thơ anh viết tặng tôi:

    “ Không phải đời anh còn chỗ trống
    Em đến lấp giúp anh
    Mùa đông không màu xanh
    Chỉ trái tim đỏ hồng rực cháy…”

    Cả lớp vỗ tay rầm rầm. Tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc.

    Mỗi ngày đối với tôi thật bận rộn công việc, con cái, gia đình hai bên.
    Nhưng rồi cuộc đời là vậy. Những niềm vui nhỏ bé hay to lớn giờ đây chỉ còn trong kỷ niệm. Ừ thì có gì được trọn vẹn đâu. Tôi thường tự nhủ mỗi con người được một lần yêu say đắm, hết mình thì cũng đã là hạnh phúc lắm rồi. Lần đi Nha Trang đó là lần cuối cùng anh gọi điện thoại rủ tôi đi chơi với anh.

    Những kỷ niệm vẫn tròn đầy trong tôi, trong các con nhưng anh thì không bao giờ về nữa. Ngày đứa con trai cầm di ảnh ba trên tay mới 5 tuổi đầu…nó đâu hiểu cái gì là vĩnh viễn không bao giờ có nữa. Bản thân tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng anh sẽ không trở về… dường như anh chỉ đi công tác tỉnh nào đó thôi. Anh sẽ trở về… lẽ nào anh bỏ mặc tôi với những trách nhiệm nặng nề thế này.

    Nhưng nụ cười tươi rói của anh, giờ đây chỉ còn in dáng trên môi con… Giọng nói của anh giờ cả nhà không ai còn nói nữa.

    Tôi vào trường bâng khuâng trước hàng cây bằng lăng mỗi tháng năm vẫn tím ngắt hoa… Dáng anh vẫn đâu đó trong lời nhắc nhở của bạn bè. Mỗi 20/11 nhà vẫn đầy hoa của đám học sinh cũ giờ đã trưởng thành bay đi khắp bốn phương trời…

    Nhưng tôi đã mất anh thật rồi.
    Last edited by Phu sinh; 19-04-2010 at 11:31 AM.

  5. #15
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Phu sinh's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    3.422
    Thanks
    10.472
    Thanked 3.852 Times in 1.190 Posts

    Default Ðề: Cuộc thi viết văn "Niềm Riêng trong tôi"

    MS: V-012

    HỒI ỨC TUỔI TRẺ


    Vào cái thời mà đèn đường còn chưa có, con lươn chưa chễm chệ ở giữa tâm. Mỗi năm đến ngày lễ Vía Cô, thiên hạ lại ùn ùn xách xe gắn máy trực chỉ Long Hải. Đèn xe rực sáng, nối đuôi nhau như một con rắn dài vô tận. Gì chứ cái này thì bọn trẻ luôn ủng hộ nhiệt tình, ủng hộ hết mình. Chúng tha hồ mở tốc độ, tha hồ lạng lách mà chẳng có Bồ câu nào dám đuổi bởi vì quá đông. Cái bạo phát sinh lực của tuổi trẻ, không có nơi mà xả nên chúng dí hết vào ga, cái cảm giác vun vút, cái cảm giác nguy hiểm làm thần kinh của chúng căng như sợi dây đàn. Thích thú!

    Đám đông hỗn độn ấy cứ nhích dần nhích dần về hướng đông. Trời vẫn tối nhưng đâu đó có những đống lửa ai đốt vội bên vệ đường. Xe giảm ga và chậm lại. Ánh lửa bập bùng thoảng trong gió là mùi của lốp xe hăng hắc. Mụi than đen ngòm cuồn cuộn theo làn gió bốc lên. Gần lắm rồi để người ta đủ nhận ra, vài cái chiếu đắp bên trên thân thể của những nạn nhân xấu số. Cung đường vào khúc cua. Chiếc xe tải nằm chổng trơ dưới vũng. Máu cũng là chất lỏng và chúng cứ trườn vào chỗ thấp. Từ bên kia đường chúng cứ mò mẫm bò sang phía bên đây. Từng tí, từng tí một.

    Tất cả xe muốn đi tiếp đều băng qua, chiếc nào chạy hơi nhanh thì áo của những thằng sau được phun lên những đốm to, đốm nhỏ. Uhm! Hoa máu.

    Cái cảm giác thê lương đó kéo dài cũng chẳng bao lâu. Đâu đó, một vài tiếng bô xe nẹt lên, dòng người, dòng xe lại vun vút lao về phía trước. Sinh mạng con người cũng mong manh. Sống nay chết mai cũng chẳng cần có đầu óc triết gia mới hiểu được.

    Những con tàu đánh cá treo đèn sáng rực trên biển , thi thoảng có những con tàu lớn rúc còi. Nó vang vang trong màn đêm đầy sao của biển. Đó đây, toàn người là người. Kể cả những ngọn đồi cũng đầy ăm ắp không có chỗ len chân. Hàng quán mọc đầy, người ra vào ăn cứ nườm nượp. Cuối cùng thì cũng đến giờ làm lễ. Pháo hoa trên các tàu cá đồng loạt bắn lên. Dàn pháo quay cứ vun vút tròn đều, đủ màu, đủ sắc. Những ánh mắt cứ chăm chú trên bầu trời, chẳng ai chú ý những kẻ ôm nhau giữa bàn dân thiên hạ.

    Cuối cùng thì cũng chấm dứt, mọi người tản mác bớt nhường lại một bãi rộng sát biển. Đây là lúc mà những yên hùng biểu diễn những màn làm xiếc trên xe. Hắn xuống đồi và rời đi. Đến bãi lấy xe ngoái lại nói với cô gái đi theo.

    Em có muốn về không? Nếu đi tiếp thì vòng qua Vũng Tàu. Còn muốn có cảm giác mạnh hơn nữa thì đi cùng anh đến chỗ này. Mà phải nói trước là không được sợ đấy!

    Cô gái người gốc Hoa, không thuộc loại xinh nhưng cũng tàm tạm về nhan sắc. Nàng chỉ được cái vóc dáng cân đối, đều đặn. Hai người học chung ở một lớp tiếng anh bên trường Sư phạm. Học cả năm trời, ngồi gần nhau kẻ trước người sau nhưng hắn như người câm. Mãi đến khi nàng bắt chuyện hắn mới chịu mở mồm.

    Đi chơi vài lần, nàng nhận ra hắn không câm như mình tưởng. Hắn nói chuyện mạch lạc dễ gần. Đôi khi lại hài hước, hóm hỉnh. Có những lúc va chạm hay cần xử lý việc ngoài đường , nàng mới thấy hắn nhanh nhẹn,tháo vác và thuộc loại cũng chẳng biết sợ là gì.

    Xe đi theo hướng lên đèo ngước ngọt, xuống khỏi nơi đó là Chiến khu Minh Đạm. Hai bên là rừng hun hút lẫn vào trong bóng đêm. Vẫn còn nghe được tiếng sóng đâu đó. Bởi bên phải là rừng nhưng sát biển. Hoang vu, tiêu sơ. Khi hắn dừng xe tắt máy. Màn đêm như bất ngờ chụp xuống. Tất cả tối đen như mực. Nàng ôm chầm lấy hắn.

    - Em sợ à?

    Nàng nói mà thoàng như tiếng gió: Thấy lạnh và nổi da gà!

    - Đừng sợ! Không có ma nào và cũng chẳng có người nào ở đây đâu. Giờ thì cho anh tét lô chút. Đứng đó, đừng đi đâu nhé!

    Dẫu không muốn nhưng nàng cũng phải xa hắn. Khi hắn quay lại nàng bảo khẽ: Về đi anh.

    - Uhm! Thì về.

    Hắn quay đầu xe hướng lên đèo. Đến đỉnh hắn dừng xe lại , đứng từ trên này nhìn xuống vẫn lờ mờ thấy những đợt sóng ảo mờ đập vào vách đá. Nàng tựa vào hắn. Nàng luôn có cảm giác an tâm về hắn. Rồi nàng cũng nhận ra mình đã trải qua những gì. Bình tâm lại! Nàng nghe tiếng sóng vổ xa xa. Nằm trên phiến đá to, nàng và hắn cứ im lặng mà nhìn bầu trời sao nhấp nhánh.

    Sao sáng thật! Ở thành phố, đèn hắt sáng lên bầu trời làm nhạt mất ánh sao. Chỉ ở đây, sao mới rõ ràng và lung linh đến thế!

    Mùi của thiên nhiên như thấm vào từng mao mạch. Hít thở khoan khoái cái không khí trong lành hơi điểm vị mặn của biển, hơi thoảng chút mùi lá ủ của rừng. Gió vẫn nhẹ nhàng mơn man lay lay bờ tóc. Môi khe khẽ chạm môi.

    Rồi như câu chuyện ngàn đời, nhiệt độ cũng dần dần ấm lên. Giờ cũng chẳng còn nghe cái lạnh của đêm, nhận thức đã không còn có chỗ. Màn đêm nhẹ cuốn vào mình tất cả, dấu vào mình tất cả. Hắn bắt đầu ngụp lặn, nguyệt như có sức sống mãnh liệt hơn, hấp dẫn hơn khi phập phồng theo từng hơi thở. Vành vạnh đôi vầng trăng. Cứ ngỡ như đang rằm tháng tám. Trăng trên trời và trăng đáy nước. Tất cả như mê hoặc, huyền ảo như cuốn như lôi con người vào cõi thần tiên. Sự hấp dẫn của nó không gì cản nổi, ai ngăn chặn được cơn phún trào của núi lửa, ai ngăn được nước vỡ bờ?

    Vậy mà hắn bỗng dưng ngừng lại. Cái vẻ ngơ ngác lạc hồn vẫn đọng trong ánh mắt ngây thơ. Nàng cũng chẳng nói gì cứ úp mắt vào ngực hắn. Thời gian trôi đi. Trong đầu hắn diễn qua nhiều cảnh, có lúc hắn tự vấn mình. Đã đủ yêu chưa để khẽ cho răng vào trái cấm? Nàng nghĩ gì mặc kệ. Hắn nghe hơi thở đều đều nhẹ nhàng của nàng, hắn vẫn cảm giác cái mềm mại áp vào người mê hoặc. Lòng thì lâng lâng. Hắn lại ngắm bầu trời sao và nhớ tới cuốn truyện mà ngày xưa hắn đọc : Chàng chăn cừu của xứ Prô văng xơ. Cũng một đêm trời đầy sao như thế này, cũng một cô gái gác đầu ngủ say. Chỉ khác nhau ở đồng cỏ và ghềnh đá. Sóng vẫn dạt dào mãi miết vỗ về.

    Mùi hương vẫn thoang thoảng bay. Xa xa đã dần thấy trời chuyển sáng. Bình minh gọi ngày mới lên.

  6. #16
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Phu sinh's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    3.422
    Thanks
    10.472
    Thanked 3.852 Times in 1.190 Posts

    Default Ðề: Cuộc thi viết văn "Niềm Riêng trong tôi"

    MS: V-013

    TRÁI TIM KHÔNG NGỦ YÊN


    "Tình yêu Anh ơi cút bắt trò chơi
    Em sẽ trốn khi Anh đuổi tìm..."

    Có lẽ Em sinh ra từ một ngôi sao xấu, cả sắc lẫn tài Trời đã không ban cho. Em cứ như cánh hoa dại gai góc mọc ven đường. Mặc gió mưa nắng tuyết dập vùi, chút hương trinh vẫn đọng lại trong trái tim bé nhỏ. Ngày qua ngày Em nuôi giấc mơ đời với nỗi khát khao tâm hồn mình được ấp yêu bằng một tình yêu thánh thiện. Và rồi Em gặp Anh, khi mà Em là kẻ trắng tay với gánh nợ đời trên vai chưa trả xong. Thật oái ăm, sao mình có thể yêu khi mà cả hai đều biết là không thể. Có phải đấy là một phút xao lòng hay chỉ là một cơn say nắng??? Không, Em đã tự chất vấn con tim và tự kiểm định lại mình thì biết chắc rằng Em rất yêu Anh. Cũng chính vì lẽ đó mà Em cảm thấy ghê sợ trước những suy nghĩ của con tim mình. Và Em đã để Anh phải mệt nhoài khi kiếm tìm Em cũng chỉ vì muốn Anh không nhìn thấy được suy nghĩ trong Em. Nhưng càng muốn xa thì mình lại càng gần, không vồn vã, ồn ào, náo nhiệt... tình cứ chầm chậm lặng lẽ len vào từng con chữ, từ từ thấm vào nỗi nhớ để mỗi ngày... mỗi ngày mình được chờ đợi và trao gởi cho nhau những lời dịu ngọt, cùng buồn vui, hờn lẫy khi được hay không được quan tâm và chia sẻ...

    Thời gian như bóng câu, thoắt đó mà đã mấy mươi mùa trăng rồi, con tim Em vẫn cứ run rẩy hạnh phúc khi gặp Anh. Cuộc sống này tất cả đều là hữu hạn chỉ có tình yêu là vô hạn. Tất cả đều có thể bị mai một, đều tan biến và mất đi, chỉ duy nhất tình yêu là tồn tại mãi mãi. Nếu tình yêu được sinh ra từ đôi tim chân thật. Phải không Anh ???

    Nhưng ... giọt đắng em tự rót cho mình và cho Anh. Anh có tin bởi quá yêu Anh mà Em đã phải tự chém mình đau???

    "Em không cần Anh nữa ,không cần một điều gì nữa cả...."

    Anh chắc sẽ ngỡ ngàng khi thấy Em đỏng đảnh như khí trời mùa Hạ, như cái mưa cái nắng bất chợt đến rồi đi của Sài Gòn .Anh ơi...Thật ra chỉ là dối lòng thôi. Nhưng Em không dám xin Anh tha thứ hết lần này đến lần khác. Biết nói sao cho Anh hiểu, bởi những điều Em làm đã tổn thương Anh quá nhiều. Em đã vay Anh nụ cười, niềm vui vậy mà trả lại Anh bằng máu và nước mắt. Anh cho Em niềm tin nhưng lại lấy đi hy vọng của Em.

    " ...Nếu Em nói, Em muốn xa Anh
    Là thật ra Em mong rất gần
    Còn Em nói đã muốn quên Anh rồi
    Là trong tim Em luôn nhớ Anh ..."

    Trái tim Em đang không ngủ yên. Mặc dù Em rất muốn được bình yên, phương xa đó hỏi rằng Anh có giống Em???

    Nhưng thôi, cầm lòng vậy... Mình chia tay nhé Anh!!!
    Last edited by Phu sinh; 22-04-2010 at 02:00 AM.

  7. #17
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Phu sinh's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    3.422
    Thanks
    10.472
    Thanked 3.852 Times in 1.190 Posts

    Default Ðề: Cuộc thi viết văn "Niềm Riêng trong tôi"

    MS: V-014

    CÁI THUỞ BAN ĐẦU...
    (Nỗi đau chưa tỏ cùng ai)


    "...Anh rất vui khi được đón bé ở ngôi làng Myjava bé nhỏ, khi bé đến anh sẽ mướn khách sạn ngàn sao, điều quan trọng là nhớ chuẩn bị thức ăn trong những ngày ở đây kẻo bị đói nhé. Chúc bé vui khoẻ và mãi là bé xù đáng yêu của Anh ...."

    Nó nhớ hoài những lời tếu táo trong bức thư tỏ tình của anh. Anh không phải là người đầu tiên tỏ tình với nó nhưng lại là người đầu tiên nó yêu. Anh, một người đàn ông kiêu bạc, sống hết mình nhưng đôi lúc cũng phớt đời. Còn nó e dè nhút nhát như con thỏ non, ngây thơ như nai vàng, nhìn đời bằng lăng kính màu hồng. Nó nhìn anh với con mắt ngưỡng mộ và yêu anh với tất cả con tim. Trước mắt nó lúc ấy tất cả đều tươi đẹp. Nó bỏ quên lời dạy bảo của Ba Mẹ trước lúc đi xa, nó tự tin vào vào chính bản thân mình và tin tưởng vào tình yêu của anh. Nhưng nó và anh chỉ âm thầm trao đổi thư từ cho nhau, cả 2 đều chưa dám công bố quan hệ cho bạn bè biết, bởi 1 lý do anh là người quen của người chị kết nghĩa của nó và chị ấy gọi anh bằng chú (mặc dù anh chỉ hơn chị với nó vài tuổi). Khi mới quen anh, nó cũng gọi chú theo chị, sau này mọi người nhìn và cũng cảm được tình cảm của 2 người. Những lúc vui vui, chị và mấy đứa bạn cũng hay nói:

    "Nhỏ này hỗn nha... Chú mà cũng không tha..."

    Nó cười mà miệng méo xệch. Suy cho cùng có dây mơ rễ má gì đâu mà hỗn với không hỗn, nhưng dù sao xưng hô đang từ chú chuyển sang anh thật không quen lắm. Mỗi lúc chỉ có nó với anh, nó thường bị anh ký đầu vì những câu hỏi ngốc nghếch và cái tội quen miệng gọi anh là chú. Những khi vậy, nó thường vùi đầu vào ngực anh và trong vòng tay ấm áp cùa anh, nó thực sự hạnh phúc khi nghe Anh thì thầm "Anh yêu Bé"

    Ba tháng yêu nhau, anh chưa một lần đi quá giới hạn, anh luôn nâng niu và chia sẻ với nó mọi chuyện. Chính vì điều này càng khiến nó tin tưởng vào tình yêu của anh. Bởi ở môi trường nó đang sống thì những cặp đang yêu như nó chỉ hôm trước hôm sau đã quan hệ như vợ chồng. Nó hiểu vì sao họ lại thế và nó luôn tự nhắc nhở mình phải tỉnh táo và giữ gìn phẩm hạnh của chính bản thân mình. Ai sao kệ họ ...

    Chén đắng nó không muốn sao trời lại ép nó uống. Nó mất tất cả chỉ sau một đêm anh say rượu. Nó không thể quên được cái đêm ấy. Anh như con thú dữ lao vào dằng xé, nó van nài và cố sức vùng vẫy cào cấu ... nhưng con thỏ non làm sao thoát được trước nanh vuốt của một con sư tử. Uất, đau mà không khóc thành tiếng được, chỉ có nước mắt và nước mắt... Đêm đó nó co ro thức trắng, đầu óc mụ mị, trong lòng đầy uất hận. Nó cảm thấy ghê sợ con người anh. Ôi... Sao anh nỡ tâm làm vậy để đày đoạ nó. Niềm tin có được một tình yêu thánh thiện giờ coi như tan thành khói. Nó chẳng còn gì, cái ngàn vàng đáng quý của một người con gái đã mất vào tay một người như thế. Dù nó yêu anh, nhưng nó không chấp nhận trao thân một cách sống vội như bao người. Anh hiểu điều đó... sao lại nỡ làm như vậy??? Nỗi đau này chẳng ai biết, mấy mươi năm rồi nó vẫn cứ chôn chặt mãi trong lòng. Lâu lâu vết thương lại sưng tấy lên nhức nhối khi nó nghĩ đến. Nó càng đau đớn hơn khi thấy anh thay đổi sau đó, bởi vì anh sắp trở về nhà, có thể anh không tin tưởng vào nó vì nghĩ chốn này thì ai cũng như ai. Nó càng giận hơn và cảm thấy nhục nhã và nghĩ anh đã sỉ nhục nó bằng cách muốn sang tay nó cho kẻ khác. Nó muốn điên lên, nó muốn chết phức đi cho xong bởi nó nghĩ cuộc đời nó thế là hết. Liệu sau này có ai mở lòng đón nhận nó khi biết nó chẳng còn gì???

    Sự sống chết chỉ cách nhau nửa bước chân, nó chợt nghĩ "Tại sao lại vì một người như thế để hủy hoại mình và để khổ nhục cho cha mẹ gia đình mình??? Mình không thể chết, không thể buông tay, mình phải sống... Không những phải vui hơn mà phải sống tốt hơn, hạnh phúc hơn anh ta...." Vậy là nó lại đứng lên chôn hết mọi chuyện vào lòng, bạn bè chẳng ai hiểu chuyện đã xảy ra với nó. Và nó cũng không dám tâm sự cùng ai. Mọi người chỉ đoán già đoán non là nó đang tương tư vì anh đã đi xa.

    "Ừ... thì cứ để cho mọi người nghĩ như vậy ..."


    Còn nó cố dấu những giọt nước mắt bằng những nụ cười gượng gạo... Đời nó vẫn như lục bình trôi... trôi... trôi mãi...

    Hơn chục năm sau, nó lại được biết tin anh. Sau những thất bại của cuộc đời, anh chán nản và đã để mình sa ngã, ngày ngày chìm đắm với nàng tiên nâu. Anh trở thành con nghiện, gia đình tan nát... Nó nghe mà thấy đau nhói trong tim, dù rằng anh đã giết chết tình yêu thánh thiện của nó, dù rằng anh là kẻ cướp tàn nhẫn cướp mất niềm tin và ước vọng của nó... Lý ra nó rất hận anh, nhưng không hiểu sao nó không thấy hận. Tự thẳm sâu lúc nào nó cũng cầu mong anh được bình an hạnh phúc. Vậy mà sau chục năm anh lại trở thành như vậy. Nó đau đớn nghĩ ...có phải đó là cái giá mà anh phải trả??? Dù thế nào anh cũng mãi là tình đầu của nó, thực tại có muốn chối bỏ quá khứ thì vẫn không thể. Anh mãi là kỷ niệm ngọt ngào và cay đắng của nó.

    Bao suy nghĩ và kế hoạch được sắp xếp... Ngày về, nó đã lang thang với cái địa chỉ mơ hồ để mong một phút tình cờ. Nó ước sao có thể làm việc gì đó để đưa anh về với cuộc sống. Nhưng đó có lẽ chỉ là điều hoang tưởng, anh ở đâu??? Làm sao giúp khi trong tay không có 1 thông tin nào. Nó dọ hỏi bạn bè thì bị gạt phắt đi, "Thôi... Nhỏ quan tâm chi đến tên nghiện, không có gì tốt đâu". Nó không dám nói dự định của nó chỉ chống chế "Ừ thì nghe chuyện muốn hỏi thăm vậy thôi...". Quay lưng bước đi, nó nghẹn đắng cả con tim. Tâm sự ngày xưa và cả lúc này đây ai thấu???

    Lặng lẽ hòa mình trong dòng người náo nhiệt, nó để hồn trôi về quá khứ ...
    Giá như ...
    Ừ...phải...nếu...
    Giá như... thì bây giờ con tim nó đâu có nhức nhối như vầy!
    Trong mắt mọi người, nó là người mạnh mẽ quyết đoán nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc cho một con tim yếu mềm. Tất cả với nó chỉ dừng lại chứ không mất đi, bởi...

    "Cái thưở ban đầu lưu luyến ấy
    Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên ..."

  8. #18
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Phu sinh's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    3.422
    Thanks
    10.472
    Thanked 3.852 Times in 1.190 Posts

    Default Ðề: Cuộc thi viết văn "Niềm Riêng trong tôi"

    MS: V-015

    Bức tranh cuộc sống

    Cuộc sống đối với tôi như một bức tranh loang lổ sắc màu, trong đó gam màu trầm là chủ yếu. Góc này là màu đen của chết chóc, chiến tranh và dịch bệnh; bên kia là màu xám của thảm họa thiên nhiên. Con người tồn tại được nhờ màu xanh lá cây của sự sống, màu xanh lam của biển trời và hy vọng. Đâu đó điểm xuyết màu vàng của ánh nắng và tình yêu. Trong một bức tranh của trường phái ấn tượng như tôi vẫn hằng yêu thích, không có ranh giới rõ rệt giữa các sắc thái mà chúng đan xen trộn lẫn như tranh giành không gian và thời gian trong cuộc sống quá đỗi chật hẹp này. Bấm click, bức tranh cuộc sống dịch chuyển như một bộ phim siêu tưởng trong đó đầy rẫy thử thách và cám dỗ, để cuối cùng con người hủy diệt lẫn nhau để sinh tồn. Nếu chịu khó lắng nghe bạn sẽ thấy tiếng thở than u buồn sâu lắng như những ca khúc của nhạc sĩ họ Trịnh. Không ít người đã chiêm nghiệm rằng trong cuộc sống này nỗi buồn nhiều hơn niềm vui. Nỗi buồn quá khứ, nỗi buồn hiện tại và tương lai. Thân phận con người sinh ra để chìm đắm nỗi buồn và đối diện với sự cô đơn của chính mình. Nhìn vào những tác phẩm được vinh danh bao đời, “Kẻ xa lạ” là câu chuyện có bút pháp đặc biệt về sự cô đơn đến tuyệt vọng và hoang đường, “Trăm năm cô đơn” là tiếng nói về sự cô đơn truyền kiếp của cả một dòng họ từ thế hệ này sang thế hệ khác…Tội nghiệp cho loài người, càng văn minh tiến hóa thì con người càng chìm đắm trong sự cô đơn. Cô đơn vì lạc lõng, cô đơn vì bất lực với những gì đang diễn ra hàng ngày, cô đơn vì vô cảm với nhau…

    Ngày qua ngày tôi lại dùng lăng kính màu hồng của riêng mình để nhìn ngắm bức tranh ấy. Xét cho cùng cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn như quy luật muôn đời!

  9. #19
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Phu sinh's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    3.422
    Thanks
    10.472
    Thanked 3.852 Times in 1.190 Posts

    Default Ðề: Cuộc thi viết văn "Niềm Riêng trong tôi"

    Bài dự thi MS V-015 được nhận vào lúc 11g55PM ngày 25/04/2010 và cũng là bài cuối cùng khóa sổ!

    Xin mời Ban giám khảo bắt tay vào làm việc thôi!!!! Chúc các bạn dự thi may mắn!!!


    Topic này sẽ tạm khóa cho đến khi BGK công bố kết quả!

  10. #20
    Super Moderator PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket Phu sinh's Avatar
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài viết
    3.422
    Thanks
    10.472
    Thanked 3.852 Times in 1.190 Posts

    Default Ðề: Cuộc thi viết văn "Niềm Riêng trong tôi"

    Danh sách các bài dự thi và thí sinh dự thi:

    V-001 huongnhu

    V-002 Nỗi đau trong tôi (hm)

    V-003 Chuyện tình của tôi (Lão Hạc)

    V-004 Hiện thực (Nam quan)

    V-005 Hạnh phúc ngọt ngào (hm)

    V-006 Giọt sầu (hoclamtho12)

    V-007 Cổ tích tên em (huongnhu)

    V-008 Nỗi đau ngọt ngào (CM4Q)

    V-009 Trước ngày chia tay (Cô nhạn)

    V-010 Người em không yêu và người em yêu (Như đã dấu yêu)

    V-011 Một góc đời (Thuphong)

    V-012 Hồi ức tuổi trẻ (Nam quan)

    V-013 Trái tim không ngủ yên (CM4Q)

    V-014 Cái thuở ban đầu (CM4Q)

    V-015 Bức tranh cuộc sống (SunWild)


    Đã có kết quả công bố:

    Last edited by Phu sinh; 19-05-2010 at 12:36 AM.

Trang 2 / 2 Đầu tiênĐầu tiên 12

Chủ đề tương tự

  1. Tuấn Hưng: "Cô gái trong mơ của tôi là Minh Hằng"
    By TeacherABC in forum Tin Tức - Bình luận đời Sống Âm Nhạc
    Trả lời: 2
    Bài cuối: 18-02-2011, 04:43 AM
  2. Những bài văn "kinh dị" trong kỳ tốt nghiệp THPT
    By Nhudadauyeu in forum Tác Phẩm, Sách, Truyện Sưu Tầm...
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 12-07-2010, 03:24 PM
  3. Công bố giải cuộc thi văn "Niềm riêng trong tôi"
    By Đông Quân in forum Vườn Văn
    Trả lời: 17
    Bài cuối: 07-07-2010, 09:47 AM
  4. Bi kịch mang tên "văn nghệ sĩ"
    By COCKOO in forum Tác Phẩm, Sách, Truyện Sưu Tầm...
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 13-05-2009, 01:01 PM
  5. Bắt "bệnh" cho văn học Trung Quốc
    By COCKOO in forum Tác Phẩm, Sách, Truyện Sưu Tầm...
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 13-05-2009, 12:53 PM

Posting Permissions

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời
  • Bạn không thể dùng tập tin đính kèm
  • Bạn không thể hiệu chỉnh bài
  •